Trúc ngao ngán. Lại là anh ta!?
Cô uể oải:
– Alô, tôi nghe đây!
– Diệp Trúc à, khẩn trương lên nhé. cô đừng quên là hôm nay chúng ta phải đi Tân An đó.
Diệp Trúc bốp chát:
– Tôi chưa phải là kẻ đãng trí. Từ mai anh còn làm phiền tôi kiểu này tôi sẽ cho anh biết tay!
– Khoan khoan! Tôi chỉ nhắc nhớ thôi sao gọi là làm phiền?
Diệp Trúc hét lên:
– Tôi đang chuẩn bị đi làm, hiểu chưa hả?
Cô giận dữ ném di động lên giường.
Chi Mai kêu lên:
– Ấy ấy, điện thoại của em mà!
Diệp Trúc xoay người lại:
– Còn em nữa ! Bỏ cái kiểu này đi nếu không muốn chị đánh đòn.
Chi Mai rầu rĩ. Cô tự hỏi phải chăng ba mẹ và mình đã sai lầm khi cố gắng đầu tư chuyện này?! Hơn một tháng rồi mà tình hình có vẻ chẳng có gì tiến triển cả !
Diệp Trúc xuống nhà dẫn xe ra ngoài.
Hơn hai phần ba đoạn đường. Diệp Trúc nhận ra dáng quen thuộc của Minh Hoàng ngồi trên chiếc Wave đã cũ kỹ. Cô dấn lên và nhấn còi báo hiệu:
– Anh Hoàng!
Minh Hoàng nhìn qua:
– Diệp Trúc!
– Lạ ghê! Lúc này sao không nhìn thấy anh vậy?
– Tôi đi suốt. Mới đi Pháp về ba ngày nay.
– Mai mốt chúng ta lại hẹn đi chơi nữa nghe anh Hoàng.
Minh Hoàng tìm cách từ chối:
– Tôi không hứa được đâu Diệp Trúc à. Công việc thì quá nhiều. Mà thật tình thì ...tôi rất ít đi đây đi đó để giải trí. Cho nên đi với tôi sẽ không vui đâu.
Diệp Trúc khuyến khích:
– Nếu vậy anh càng phải đi nhiều hơn. Cứ biết có công việc, hết công việc về nhà lú mú trong phòng anh sẽ chóng già đó.
Minh Hoàng bật cười lớn. Diệp Trúc hỏi:
– Công nhận tôi nói chí lý rồi phải không?
Xe dừng lại trước ngã tư đèn đỏ.
Minh Hoàng nhìn cô, 1ắc đầu:– Cô hân hoan quá sớm! Cũng có thể đúng như lời cô, tôi sẽ chóng già!
Nhưng cho dù có già thế nào thì so với ông trời tôi vẫn còn là thiếu nhi!
Diệp Trúc dẩu môi:
.
– Không thèm nói chuyện theo kiểu huề vốn đó với anh!
Bình Nguyên đang đợi Diệp Trúc trong nhà xe. Anh thoáng cau mày khi nhìn thấy Minh Hoàng.
Minh Hoàng chào anh chỉ ậm ừ cho qua.
Minh Hoàng chào Diệp Trúc:
– Tôi lên văn phòng đây, cô đi vui vẻ nhé.
– Cảm ơn anh. Dù sao cũng rất mong hôm nào đó chúng ta cùng đi chơi, uống với nhau vài chai bia, nghe anh Hoàng!
Minh Hoàng gật gật đầu rảo bước đi nhanh.
Bình Nguyên xua tay:
– Thôi thôi đi, cô không thấy ngượng à.
Diệp Trúc đối lại.
– Sao tôi lại phải ngượng chứ?
– Giả đò không hiểu à. Anh ta không thích mà cô cứ nằn nì. Khó coi 1ắm!
Diệp Trúc xấn tới dí tay vào ngực Bình Nguyên.
– Khó coi dễ coi gì cũng là chuyện của tôi. Anh đừng có xía vô!
– Được được, không nói nữa. Công việc quan trọng hơn. Chúng ta đi nào!
Diệp Trúc im lặng đội nón bảo hiểm. Sài Gòn - Tân An cách nhau chỉ vài chục cây số. Cô cố gắng im lặng suốt chặng đường.
Vào thị xã Bình Nguyên chạy chầm chậm quanh những con đường kinh doanh rồi qua chợ. Ở khu vực này hai người xuống xe đi bộ. Bình Nguyên quan sát còn Diệp Trúc phải vừa quan sát vừa ghi chép, thỉnh thoảng còn trao đổi với vài người bán và khách hàng.
Hôm nay hai người đi thu nhập tài liệu về loại máy massage làm tan mỡ bụng. Phần lớn khách hàng vẫn chưa quen với loại máy này, nhất là nó lại xuất xứ từ Mỹ.
Cô vào một cửa hàng đã nhận tiêu thụ loại máy này - do Vạn Thái Dương nhập khẩu và phân phối.
Bà chủ thở dài:
– Có lẽ chúng tôi không nhận thêm loại này nữa đâu. Gần mười ngày qua rồi mà chả có ai hỏi tới nó cả!
Vài người phụ nữ vào cửa hàng xem hàng hóa.
Diệp Trúc quan sát họ.
Đứng sát sau lưng cô, Bình Nguyên ghé tai hỏi nhỏ:
– Theo cô thì các quí cô này sẽ mua gì Diệp Trúc vờ như không nghe. Cô thấy họ ngắm chiếc massage khá lâu.
– Bà vui lòng lấy cái máy mẫu cho tôi xem!
– Theo lời Diệp Trúc, bà chủ mở tủ kính lấy ra cho cô xem.
Diệp Trú

Bài viết
Cùng Chuyên Mục: