em quá giang nghe.
Diệp Trúc hớt ngang:
– Sao em lại đi quá giang Thùy Linh?
Chi Mai giải thích:
– Em ghé nhà nhỏ bạn học ở gần nhà chị Thùy Linh để lấy cuốn sách - cô nàng nháy mắt lém lỉnh- đi nhờ một vòng cho ...đở tốn tiền xe taxi!
Ông Vạn Đại sắp xếp:
– Như vậy tôi tính thế này. Bốn người già chúng ta “đi sao về vậy”. còn Diệp Trúc thì để Bình Nguyên đưa về cho!
Diệp Trúc vội vàng từ chối:
– Dạ thôi ạ, cháu không dám phiền anh Nguyên đâu.
Chi Mai kéo tay Thùy Linh ra đường trước.
Bình Nguyên reo thầm trong bụng. Anh lẹ miệng:
– Diệp Trúc đừng nói vậy chứ. Chẳng những bạn bè mà em còn là nhân viên của anh. Đương nhiên đưa em về chỉ là chuyện nhỏ thôi. Em sợ anh chạy tốc độ à. Xin cam kết sẽ chạy đàng hoàng, an toàn tuyệt đối.
Diệp Trúc cố hết sức để dằn cơn tức giận xuống và ngồi lên yên sau chiếc Yamaha!
Xe lướt đi mau chóng bỏ lại hai chiếc Dream và wave lại đằng sau.
Diệp Trúc cúi xuống nói như hét vào tai Bình Nguyên:
– Anh là người hay là quỉ vậy hử?
Bình Nguyên đáp to:
– Đương nhiên là người rồi.
Diệp Trúc nghiến răng:
– Anh dám anh anh em em với tôi hả? Tôi sẽ cho anh biết tay!
Bình Nguyên vội nói:
– Nè nè, gì thì gì chứ đừng có chơi trò đánh lén sau lưng nhé người đẹp! - dừng lại một lúc anh khiêu khích - lẽ nào cô bỏ cuộc khi mới bắt đầu?
Diệp Trúc rọ rạy. Cô xoa nhẹ một bên vai Bình Nguyên:
– Anh chuẩn bị tinh thần đón nhận cú đấm của tôi nhé ! - cô đấm mạnh - anh cho là tôi nhát gan như thỏ, không dám theo cuộc chơi này à? Không đâu, tôi chỉ ghét cay ghét đắng cái xe xưa như trái đất của anh. Đã là năm nào rồi mà anh còn đi chiếc xuồng này! Hay là anh thuộc hậu duệ của trùm sò thứ thiệt?
Sự khích bác của Diệp Trúc không ngờ lại tác động đến Bình Nguyên. Anh tự ái vô cùng. Không ngờ cô ta lại đả anh một đòn chí mạng ! được, cô ta sẽ thấy!
– Í, anh chạy đi đâu vậy? Điệp Trúc la lên – Đến chỗ này để xác định tôi có trùm sò không?
Bình Nguyên dừng lại trước một cửa hàng bán xe gắn máy ...
Chỉ một lúc sau Bình Nguyên đã _ hoàn thành thủ tục nhanh để đổi chiếc Yamaha xuồng lấy chiếc Dylan 125.
– Thế này được chứ? - Anh hỏi Diệp Trúc.
Cô tủm tỉm:
– Đó là chuyện của anh nhưng có lẽ ngồi trên nó sẽ dễ chịu hơn đôi chút!
Có thể nói cuộc sống của Diệp Trúc đã bước sang một trang mới. Bây giờ văn phòng làm việc thường vắng bóng cô.
Với tư cách là trưởng phòng nghiên cứu thị trường, Bình Nguyên giao cho cô nhiệm yụ khảo sát thực tế. Hết mặt hàng điện tử đến đồng hồ, hàng gia dụng ...có điều oái ăm là cô luôn phải đi với Bình Nguyên. Nguyên là sếp, có mọi quyền quyết định, Diệp Trúc không thể không chấp hành.
Ánh Sáng Tình Yêu
Anh cũng có lý lẽ rất thuyết phục:
– Đúng ra tôi phải đi thực tế nhiều hơn. Thời gian qua tôi cứ ở lì tại văn phòng, hiệu quả công việc có hơi thấp. Từ nay cần khắc phục mới được.
Diệp Trúc biết đây chỉ là cái cớ. Bình Nguyên từng du học hai năm ở Mỹ, kiến thức cộng thêm kinh nghiệm và tinh thần trách nhiệm. Chính anh đã từ chối đứng chân vào ban giám đốc. Vậy thì không có chuyện hiệu quả công việc thấp và anh bị khiển trách, cần phải khắc phục.
Rõ ràng Bình Nguyên bày ra trận đồ. Bây giờ Diệp Trúc có muốn thoát ra thật khó.
– Alô! Anh Bình Nguyên hả? ủa, sao không gọi vào máy cầm tay của chị Hai em?
Có lẽ Bình Nguyên đang cười:
– Chị Hai em tắt di động rồi. Nếu không thì anh đâu dám làm phiền nhỏ.
– Bây giờ thì đã làm phiền rồi đây. Anh nói đi!
– Chỉ là gọi chị em đi làm. Coi chừng muộn.
– Chi Mai chạy qua gõ cửa phòng chị gái. Vừa đi cô vừa nói:
– Em chuyển máy cho chị Hai? Muốn nói gì anh Nguyên cứ nói với chị ấy! ....
Diệp Trúc vừa mở cửa Chi Mai ấn ngay điện thoại vào tay cô:
Chị nghe đi!
Diệp


Bài viết
Cùng Chuyên Mục: