. Rồi loáng thoáng nghe Thùy Linh nói: tao lái xe thì làm sao nghe được, mày cứ trả lời thay tao đi! . Rồi là giọng Diệp Trúc. Chi Mai mừng như bắt được vàng.
– Chị Hai à, là em đây. Chị đang ở đâu. Sao còn chưa chịu đến? À, em quên nói cho chị rõ là đã thay đổi địa điểm! ....
Diệp Trúc nói:
– Chắc chị không đến được đâu nhỏ à.
– Trời ơi! Như vậy là chết em chị Hai ạ. Chị làm ơn đi mà ?– Nè, tại sao chị lại phải đến dự bữa cơm đó chứ? Ba mẹ và em nhận lời thì đi mà gặp họ. Chị bận đi ăn với chị Thùy Linh rồi!
– Nhưng chị cũng phải nể mặt hai bác Vạn Đại và giữ thể diện cho ba mẹ một chút!
– Ê nè, đừng có dạy đời chị Hai mày nghe nhỏ.
Diệp Trúc bực bội cúp máy.
Thùy Linh băn khoăn:
– Nhỏ Chi Mai nhắc mày đến chỗ ông bà Vạn Đại mời cơm à?
– Ừ, mệt ghê!
Thùy Linh dè dặt:
– Tao biết mày không ưa tên Bình Nguyên. Nhưng tỏ thái độ như v vậy thì hơi quá đáng đó Diệp Trúc. Ít nhất mày cũng phải giữ một chút lễ phép và lịch sự với họ. Kẻo họ lại chê cười ba ******.
Diệp Trúc cáu kỉnh:
– Hết nhỏ Chi Mai giờ tới mày. Mày thừa biết cuộc gặp gỡ này chung quy cũng vì cái ý đồ kết thông gia của ba mẹ tao và hắn. Tao cần tỏ thái độ cho họ hiểu là tao trước sau gì cũng không chấp nhận cả ! Mày đừng chen vào nữa đi.
Thùy Linh thở dài. Cuối cùng cô vẫn không đủ bạo dạn để cãi lại Diệp Trúc.
– Vậy bây giờ tụi mình đi đâu? .
Điểm cũ! Tao thích bầu không khí ấm cúng và phong cách Châu Âu ở đó - thấy bạn lặng thinh, Diệp Trúc lay nhẹ - Ê, bộ giận tao hả?
– Đâu có Chỉ là bất đồng quàn điểm thôi.
– ùm, bạn bè thân thỉnh thoảng vẫn bất đồng quan điểm cũng là bình thường thôi. Mày đừng băn khoăn lo ngại gì cả.
Ừ thì không băn khoăn! Nhưng Thùy Linh có linh cảm tình cảm sẽ nảy sinh giữa cô bạn thân và kẻ thù của nó. Thật lòng mà nhận xét thì hai người rất đẹp đôi. Giả cảnh cũng ngang tầm. Ba mẹ Diệp Trúc lại có bỏ vốn mua cổ phần trong công ty Vạn Đại của ba mẹ Bình Nguyên. Thùy Linh còn nghe ông Điền có một vốn trong công ty Vạn Thái Dương! Công ty này là của người em họ ông Vạn Đại.
Vai Thùy Linh bị đập mạnh đến nỗi cô giật nẩy người.
– Tới rồi kìa! - Diệp Trúc nói.
Hai đứa vào nhà hàng.
Cô tiếp viên niềm nở:
– Xin hỏi hai chị đặt chỗ ở tầng trên hay dưới này ạ?
Diệp Trúc ngẫm nghĩ rồi hỏi bạn:
– Sao mậy?
– Tùy mày. Tao là khách mà. Chủ đặt đâu thì khách ngồi đó.
Diệp Trúc nháy mắt:
– Mọi lần hai đứa mình ngồi dưới này, hôm nay lên lầu xem sao!
Thế là cả hai đi lên lầu một. Vẫn không gian ấm cúng lịch sự nhưng màu tường, màu rèm cửa, khăn trãi bàn và kiểu bàn ghế, kiểu đèn chùm cũng như hoa văn gạch lát nền hoàn toàn khác với bên dưới. Diệp Trúc kéo tay bạn đến chỗ ngồi bên cạnh cửa sổ. Hai cô vừa đi được vài bước thì khựng lại vì tiếng gọi reo mừng của nhỏ Chi Mai:
– A, chị Hai đến rồi à. Ở đây nè. Í, có cả chị Thùy Linh nữa! Vui thiệt!
Đôi bạn nhìn nhau, miệng méo xệch! Đúng là oan gia ngõ hẹp, muốn tránh cũng chả tránh được.
Hoan hỉ hiện rõ trên mặt tất cả mọi người:
vợ chồng ông Vạn Đại, ông Điền, bà Hương và Bình Nguyên với Chi Mai.
Chi Mai đứng lên lăng xăng kéo ghế cho chị Hai và chị Thùy Linh. Diệp Trúc tức muốn nghẹt thở. Phải dè hồi nãy ngồi ăn ô chỗ cũ thì êm quá rồi!
Bà Vạn Đại xuýt xoa:
– Chao ôi, cháu Diệp Trúc đây sao? Xinh quá !
Bà Hương nhẹ nhàng:
– Dạ, chị quá khen rồi. Cháu nó cũng bình thường thôi - chị khẽ giật vạt áo con gái - con mau chào hai bác và anh Bình Nguyên đi con.
Diệp Trúc cúi đầu:
– Cháu chào hai bác, chào trưởng phòng. Còn đây cháu xin giới thiệu Thùy Linh là bạn học cũ của cháu ạ.
Ông Vạn Đại đưa tay:
– Cháu và Thùy Linh cùng ngồi đi.
Bình Nguyên cười thật ngọt:– Hôm nay là ngày nghỉ mà ở


Bài viết
Cùng Chuyên Mục: