ự.
Suốt buổi sáng chủ nhật Diệp Trúc nằm nhà đọc tạp chí. Chi Mai cũng không ra ngoài - cô nàng lo sợ chị Hai mình đi ra ngoài rồi như lần trước nên có ý ở nhà giữ rịt bà chị.
Ba giờ chiều cả nhà xuất phát. Thú vị một điều là kỳ này ba mẹ Chi Mai cũng chẳng biết gì.
Bốn người đến nhà hàng. Hình như họ nhận được thật nhiều cái nhìn ngưỡng mộ. Bà Hương và ông Điền bước vào cái tuổi năm lăm -năm tám. Không còn trẻ nhưng còn lâu mới già. ông Điền trán cao, quắc thước còn bà Hương thì đẹp một vẻ đẹp thuần hậu, tao nhã. Bên cạnh hai người là hai cô con gái thật xinh xắn ngoan ngoãn.
Diệp Trúc khoác tay ba mẹ:
– Hôm nay cô út nhà ta rộng rãi mời cả nhà dùng cơm. vậy thì chúng ta đừng e ngại khách sáo nghen ba mẹ.
Bà Hương cười:
– Đương nhiên rồi. Mẹ sẽ ăn rất thật tình.
Ông Điền thì nói:
– Nhờ phúc của con đó Diệp Trúc ạ.
Chi Mai phụng phịu:
– Ba nói vậy không sợ con buồn sao ba? Con nhớ hồi đó tới giờ con mời ba mẹ mấy lần rồi chứ bộ.
Bà Hương xoa dịu con gái:
– Ba con chỉ đùa thôi mà.
Họ chọn chỗ, Diệp Trúc cảm thấy thật thoải mái và thú vị bởi bầu không khí thật ấm áp. Ở đây người ta không xài bếp ga mà dùng một cái hỏa lò than đỏ hồng. Trên đó đặt cái tay cầm bằng đất nung - món lẩu trâu!
Chi Mai quảng cáo:
– Món này ngọt gắt eo, bổ tới xương luôn đó chị Hai.
Bà Hương thêm vào:
– Bên đó làm gì có món này. Con ăn nhiều nhiều đi.
Diệp Trúc hít một hơi thật sâu. Thơm quá! Hương thơm của thịt trâu hòa vào hương vị của sả gừng và cải bẹ xanh hăng nồn. Nước lẩu sôi bùng trong tay cầm. Diệp Trúc hơi nhổm người múcthử một muỗng nhỏ cho vào miệng ...
Cô chấp chấp mấy cái, xuýt xoa:
– Ngọt quá chừng hà !
Tay cầm lẩu vơi dần cho bao tử bốn người căng lên từ từ. Xì xụp húp nước, mê mãi nhai gân trâu đã mềm, hơi giòn giòn và béo ngậy. Ai cũng khoái khẩu.
Nhưng Chi Mai thì bắt đầu cảm thấy sốt ruột. Mười phút theo như kế hoạch đã trôi qua! Vẫn chưa thấy bóng Bình Nguyên đâu. Thêm mười phút nữa. Tiếp viên đã châm thêm hai lần lẩu và mì cho mọi người.
Không chờ đợi thêm được Chi Mai vờ đi toilet. Cô nàng ra ngoài gọi điện thoại cho Bình Nguyên.
Bình Nguyên trả lời điện thoại bằng giọng ái ngại và tiếc rẻ:
– Làm sao bây giờ Chi Mai? Anh vừa chuẩn bị đi thì nhà xảy ra chuyện. Anh phải giải quyết!Vừa định trách cứ một tràng dài, nghe vậy Chi Mai dịu lại:
– Chuyện gì vậy anh Bình Nguyên?
Thằng em họ của anh mới dưới quê lên chơi, lấy môtô của anh chạy. Ẩu tả thế nào mà phạm luật, bị giam xe rồi.
Chi Mai thở ra:
– Đúng là xui xẻo thật.
– Thôi thì dịp khác vậy nhé Chi Mai! Mong là nhỏ đừng trách anh.
– Đương nhiên em không trách rồi. Nhưng tiếc ơi là tiếc đây. Biết đến bao giờ mới có dịp may như vầy nữa chứ?
– Em đừng lo. Có chuyện thì thế nào cũng gặp hà.
Gác máy Chi Mai tự an ủi. Ừ, biết đâu hai anh chị ấy có duyên với nhau thật!
chương 5:
Sáng thứ hai!
Đến công ty, người Diệp Trúc gặp đầu tiên là Minh Hoàng. Thật là trùng hợp vì họ đến trước sau nhau có vài phút.
– Chào Anna!
– Chào anh Minh Hoàng! Anh cũng đến sớm vậy?
Minh Hoàng đùa:
– Vì đã hẹn với cô nên phải tranh thủ đến sớm để gặp cô chứ.
Anh vui vì thấy cô mang đôi giày anh mua cho.
Diệp Trúc mỉm cười:
– Anh thấy tôi mang nó thế nào?
– Không tệ lắm.
Một câu trả lời thông minh ! - Diệp Trúc nghỉ.
– Phải nói là tôi thấy rất thoải mái.
Minh Hoàng nhìn đồng hồ.
– Còn hơn mười lăm phút nữa. Chúng ta đi uống một ly cà phê nhé Anna?
– Rất vui lòng!
Hai người lên quán cà phê trên tầng thượng. Buổi sáng nên không đông khách lắm. Dân xứ Việt mình nếu có thì vẫn quen uống cà phê quán cóc hơn!
Minh Hoàng giới thiệu:
– Bữa ăn văn phòng của nhà hàng kế bên cũng chất lượng l

Bài viết
Cùng Chuyên Mục: