Cũng tức là anh vào làm cho công ty này đã bốn năm.
– Nhiều hơn một chút, bốn năm tám tháng!
– Đúng là một tiền bối thật sự rồi:
Minh Hoàng cười trừ:
– Nếu bảo là tiền bối rồi chỉ giáo thêm thì tôi không dám đâu nhé. cô bên nghiên cứu thị trường còn tôi bên tư vấn pháp luật mà.
Diệp Trúc cười nhỏ:
– Lần sau đề nghị của anh hãy suy nghĩ ba phút trước khi phát hiểu nhé !
– Sao kia?
– Tuy chúng ta ở hai bộ phận khác nhau nhưng nó lại hoàn toàn liên hệ nhau đó. Này nhé, nếu nghiên cứu thị trường tốt mà thiếu luật sư tư vấn pháp luật tham gia thì nguy hiểm lắm.
Minh Hoàng cười trừ:
Tôi chịu thua cô rồi thưa cô Anna!
Ở một góc khác Bình Nguyên đang nhìn sang. Anh nhìn thấy hai người từ lúc họ vừa vào nhà hàng. Từ phút đó anh cứ phải dõi mắt nhìn sang.
Quái thật! Cô ta kiêu kì là vậy. thường xuyên muốn “ba gai” với anh, vậy mà thân mật với một người như Minh Hoàng. Ngoài vốn liếng pháp luật ra thì chẳng có chút gì đáng để gọi là nổi bật cả. Nếu xét về mặt hình thức cũng kém xa anh!
Tự ái đàn ông trong Bình Nguyên cứ thôi thúc anh muốn làm một điều gì đó.
Nhưng điều gì? Tạm thời anh chưa nghĩ ra. Chỉ thấy xốn mắt quá chừng trước cái cảnh cô nhân viên dưới quyền mình đang vui vẻ nói cười với một gã đàn ông khác, thua xa mình!
Nếu ai để ý một chút sẽ thấy Bình Nguyên lấy khăn giấy lau miệng một cách thật từ tốn, kỹ lưỡng. Tấm khăn cứ nhẹ nhàng đưa qua đưa lại trên môi.
Kỳ thực Bình Nguyên đang kìm nén cơn tức giận.
– Trưởng phòng, mời anh uống nước.
Anh Hải đặt lon nước trà bí đao trước mặt Bình Nguyên. Bình Nguyên lơ đãng gật đầu, bật nắp lon nước rồi cho ống hút vào hút một hơi dài.
– Mọi người hôm nay ăn ngon miệng chứ?
Anh Hải đáp thay:
– Vâng, rất ngon! Cảm ơn cậu.
– Anh và mọi người thong thả nhé. tôi về trước đây.
Cầm theo lon nước Bình Nguyên đi về phía Diệp Trúc và Minh Hoàng đang ngồi.
Minh Hoàng nhìn thấy Bình Nguyên trước nên cất tiếng chào:
– Chào trưởng phòng, anh ăn xong rồi ạ.
Bình Nguyên gật nhẹ, lạnh lùng:
– Chào luật sư Minh Hoàng! - đá cái nhìn qua cô nhân viên, anh nói - cô Anna, lát nữa về văn phòng hãy nói chuyện với tôi một chút nhé.
– À, vâng ...!
Không thèm chào Minh Hoàng, anh quay lưng đi ra. Vừa đi vừa hút thêm nước uống trong lon. Ra tới ngoài hành lang anh ném mạnh lon nước rỗng vào thùng rác.
Minh Hoàng nhìn Diệp Trúc:
– Công việc của cô có gì không ổn à?
Diệp Trúc so vai:– Không!
– Sao thái độ của anh ấy lạ quá?!
Diệp Trúc cười nụ:
– Chắc anh ít nhiều cũng biết trưởng phòng của tôi là người quái dị thế nào mà?
Minh Hoàng thật thà:
– Cô đoán sai rồi. Tuy làm việc cho công ty mấy năm rồi nhưng tôi không hiểu về những cán bộ nhân viên ô các phòng ban đâu. Công việc nhiều lúc đã chiếm gần hết thời gian trơng ngày của tôi rồi. Tôi chỉ biết trưởng phòng nghiên cứu thị trường là con một gia đình giàu có. Tuy nhiên không hứng thú làm việc cho công ty của gia đình nên mới vào làm ở đây. Vậy thôi!
Diệp Trúc không nói gì. Cô nghi Bình Nguyên sẽ rầy ra mình về chuyện không đi ăn với mọi người.
Anh Hải chờ Diệp Trúc bên ngoài phòng làm việc. Anh nhỏ nhẹ báo cô:
– Có lẽ anh cần phải nhắc cho Anna nhớ là ngoại trừ những trường hợp đặc biệt. Còn thì Anna đừng nên im lặng bỏ qua lời mời của trưởng phòng như vậy.
hôm nay chắc là cậu ấy bực lắm đó.
Diệp Trúc bối rối:
– Thật tình em đâu muốn như vậy, nhưng lỡ hẹn với Minh Hoàng rồi nên ...Anh Hải nè, anh Hải nói đỡ dùm em được không?
Anh Hải lắc đầu:
– Chịu thua thôi. Nguyên tắc của phòng nghiên cứu thị trường này là không được hứng đòn thay đâu.
Diệp Trúc than thầm:
“đành thôi:
Dù sao mình cũng có lỗi với anh ta. Lẽ ra mình phải từ chối ngay từ đầu mới phải!”.
Cô gõ nhẹ cửa ph

Bài viết
Cùng Chuyên Mục: