ắm Anna ạ.
– À, vậy thì trưa nay tôi sẽ thử xem.
– Cô lên đi. Mười hai giờ nhé ? tôi sẽ mời.
Diệp Trúc kêu lên:
– Í, anh đừng ăn gian như vậy chứ.
– Ồ, tôi không cố ý. Xin lỗi cô.
Diệp Trúc nhấp một ngụm cà phê. Khá ngon! Cô mơ màng, tưởng như đang sống lại với không gian Cali - uống cà phê trong quán của tòa cao ốc văn phòng.
Rất quen thuộc.
Bảy giờ kém năm hai người về công ty. Minh Hoàng làm ở phòng giám đốc, cách Diệp Trúc một quãng. Họ chia tay ngay cửa thang máy.
– Mười hai giờ trưa nhé ! tôi chờ cô!
– Vâng, chào anh!
Minh Hoàng quay bước. Diệp Trúc vẫn đứng nhìn theo. Hơi ngạc nhiên với chính mình. sao cô lại đồng ý nhỉ? Phải chăng cô cũng cảm thấy Minh Hoàng ở đây không có mối quan hệ thân mật với đồng nghiệp nào khác?
Cửa thang máy mở ra - Bình Nguyên đến.
Anh khựng lại nhíu mày nhìn Diệp Trúc. Chỉ tích tắc anh nhận ra Diệp Trúc đang làm gì.
Câu hỏi to tướng trong đầu Bình Nguyên:– Cô ta quen biết Minh Hoàng tự bao giờ nhỉ. Xem cô ta dõi theo hắn có vẻ lưu luyến quá !? một chút ganh ghét ngấm ngầm trong anh. Anh nên mạnh gót giày rảo bước đi nhanh về phòng làm việc.
Diệp Trúc giật mình quay lại. Cô rùng vai vội vã theo chân Bình Nguyên.
Trong phòng nghiên cứu thị trường mọi người đã đến đủ mặt và đang đứng cả lên chào xếp. Diệp Trúc bước nhanh về chỗ mình. trong một thoáng cô nhìn thấy vẻ khó chịu nơi mắt Bình Nguyên.
– Chào buổi sáng - Bình Nguyên đáp lễ mọi người rồi nói - hôm nay có bốn đề án cho mọi người nghiên cứu. Mong tất cả cố gắng hoàn thành sớm để mười một giờ rưỡi tôi thu lại. À, cô Anna hãy nhận độc lập một đề án nhé. mấy đề án trước đây của cô nhận bổ sung rất được chú ý.
Anh Hải khẽ nháy mắt với Diệp Trúc:
nhất rồi nhé ! kiến thức của cô thì làm sao bị đánh giá thấp được chứ? Diệp Trúc nén tiếng thở dài. Hình như không phải Bình Nguyên đánh giá cao năng lực của cô mà anh ta cố ý gây khó khăn căng thẳng thêm cho cô. Cô toàn nhận phải những đề án chi tiết và có rất nhiều điểm cần chỉnh sửa bổ sung.
Đề án hôm nay cũng vậy. Dày cộm mà đòi hỏi phải hoàn tất trong vòng bốn tiếng rưỡi đồng hồ.
Vừa đọc trang đầu tiên Diệp Trúc vừa tính toán, cứ kiểu này thì cô phải xem trong hai tiếng. Sau đó trình qua Bình Nguyên rồi nhận lại để đánh máy, in ra nhiều bản.
Hơn chín giờ Diệp Trúc rời ghế mang tập đề án vào trình Bình Nguyên:
– Thưa trưởng phòng, xin trưởng phòng xem qua trước khi tôi đánh máy ạ.
– Được, tôi sẽ xem ngay. Trong khi chờ đợi cô hãy đánh và in cho tôi hồ sơ này. In ra mười lăm bản cả thảy nhé.
– Rõ ạ.
Khi mọi việc xong xuôi thì đúng mười một giờ rưỡì,Bình Nguyên bước ra:
– Anh Hải à, anh gom tất cả các tài liệu vừa làm buổi sáng nay cho vào phòng tôi. Trưa nay tôi mời mọi người dùng cơm. Điểm cũ, tôi đi trước đây.
Mọi người tranh thủ nhé.
Nhân viên lục lục kéo đi. Anh Hải giục Diệp Trúc:
– Đi thôi cô Anna!
Diệp Trúc gượng cười:
– Thật là ngại quá. Nhờ anh Hải xin lỗi xếp dùm em. Em có hẹn với bạn rồi.
– Ừ, vậy anh đi trước nhé.
Mười hai giờ! Diệp Trúc ra ngoài. Minh Hoàng đang đứng gần buồng thang máy.
– Anh Hoàng! Anh chờ lâu chưa?
– Hình như là vài phút?
– Xin lỗi nhé. Xong việc lúc mười một giờ rưỡi nhưng mệt quá nên tôi ngồi nghỉ một lúc.
– Bây giờ nếu Anna khỏe rồi thì chúng ta đi Nhà hàng trên tầng thượng buổi trưa đông nghẹt thực khách. Có lẽ trên bảy mươi phần trăm nhân viên của các công ty trong tòa cao ốc đều ăn trưa ở đây.
Vẫn còn hai chỗ ngồi ở một góc, Diệp Trúc đoán có lẽ Minh Hoàng đã đặt chỗ trước đó.Hai phần ăn được đem đến ngay sau khi. Minh Hoàng và DiệpTrúc ngồi xuống.
Vừa ăn Diệp Trúc vừa hỏi Minh Hoàng:
– Anh thường xuyên ăn trưa ở đây à?
– Năm ngày một tuần, đều đặn như vậy đã bốn năm nay rồi.


Bài viết
Cùng Chuyên Mục: