nào cũng xe là xe. Tiếng ồn và khói bụi làm cô muốn đau đầu.
Đi gần rã rời đôi chân, cuối cùng Diệp Trúc cũng đến được một công viên nhỏ. Cô rảo bước nhanh về phía một băng ghế đá trống gần đó.
Chợt Diệp Trúc loạng choạng. Cô khẽ kêu lên:
– Chết rồi!?
Thụp xuống Diệp Trúc nhìn chiếc giày bên chân phải. Gót giày đã bị sút khỏi đế.
Diệp Trúc cầm chiếc giày xem tới xem lui rồi thử ghép gót vào vị trí cũ, gõ mạnh xuống nền xi măng ...vô ích! Đinh đã bị vẹo. Lại là một sai lầm của cô. lẽ ra cô không nên quá tin vào những đôi giày model của nhỏ Chi Mai. Bây giờ gặp tai nạn giữa đường chẳng biết phải xoay xở thế nào.
Diệp Trúc tháo luôn chiếc bên kia rồi xách nó trên tay cô đi chân trần đến bên ghế đá.
Chán thật!
Diệp Trúc ngồi xuống ghế đá rồi mở xách tay lấy đi động ra. Gọi cho ai nhỉ?
Thôi thì thử gọi về nhà xem nhỏ Chi Mai đã về nhà chưa?
Diệp Trúc thất vọng, bởi vì người nghe điện là mẹ cô. bà nói Chi Mai chưa về, chiều thứ bảy lớp học cũa nó kéo dài đến năm giờ rưỡi mới tan! Cô quay sang Thùy Linh- nhủ thầm có lẽ giờ này có nó ở nhà. Lúc này Thùy Linh là cứu tinh duy nhất của cộ .... Nhưng rồi Diệp Trúc lại một lần nữa thất vọng.
Thùy Linh cũng không có ở nhà. Bà Thùy Liên nói có người muốn tài trợ Thùy Linh mở triển lãm tranh nên nó phải đi gặp họ cùng với người môi giới.
Đất trời thiên địa ơi! Bây giờ Diệp Trúc phải làm sao đây? Cô không can đảm đi chân trần ra khỏi công viên để gọi taxi về nhà.
Diệp Trúc cứ ngồi đó, nhấp nhổm xốn xang. Chốc chốc hết nhìn đôi giày nằm lăn lóc dưới đất lại nhìn kim đồng hồ. Nếu chờ Chi Mai tan học về nhà rồi lấy xe đến đây thì phải hai tiếng đồng hồ nữa. Hai tiếng đồng hồ! Thật khủng khiếp!?Nắng chiều cứ nhạt dần. ....Diệp Trúc buồn rầu với ý nghĩ:
có lẽ phải chờ Chi Mai thật? Và cô thầm mong sao một phép mầu sẽ xảy ra. Một ai đó cảm thương tình cảnh của cô và đến giúp đỡ.
Hình như trên trái đất vẫn còn nhiều kỳ bí nên phép mầu đã đến! Giữa lúc Diệp Trúc còn đang nhắm nghiền thì một giọng nói vang lên thật nhẹ nhàng:
– Xin lỗị ....tôi có thể giúp cô được không?
Diệp Trúc mở bừng mắt. Trước mặt cô là người đàn ông có lẽ trên dưới ba mươi tuổi, mặt cân đối hiền lành và ánh mắt đầy tin cậy.
– Anh. .....?
Anh giải thích:
– Chiều cuối tuần nào tôi cũng ra đây đi dạo. Thật tình tôi để ý cô tự nãy giờ.
Từ lúc cô vừa bị hư giày kia!
– Sao ạ? Ý anh là. ....?
– Tôi không thể làm ngơ. Mong là cô không từ chối sự giúp đỡ của tôi.
Bây giờ anh mới chìa túi giấy giấu sau lưng ra.
Phút chốc Diệp Trúc rơi vào anh huống rất lạ kỳ. Cô đã hầu như không có một phút giây cảnh giác với người đàn ông lạ hoắc này. Nhưng cô vẫn nói:
– Anh giúp tôi? Nhưng tôi và anh là hai người không quen biết nhau mà?
Anh cười đằm thắm:
– Hãy thử nếu ở vào vị trí của tôi thì cô sẽ thế nào nhỉ? Không lẽ cô làm ngơ?
Nhưng mà ...nói thật là càng nhìn cô tôi càng thấy cô rất quen. Có điều không tài nào nhớ đã gặp cô ở đâu. À, quên giới thiệu với cô, tên tôi là Minh Hoàng. Hiện nay tôi làm tại bộ phận tư vấn pháp luật của công ty thương mạidịch vụ Vạn Thái Dương! Còn cô?
Diệp Trúc ngẩn ra một lúc rồi cười thật tươi:
– Thì ra là vậy. hèn gì anh chả nói quen quen . Thú vị ghê, giữa chốn xa lạ này gặp lại một người đồng nghiệp cùng công ty,!
Đến lượt Minh Hoàng ngạc nhiên:
– Thật vậy à? Thế cô làm trong công ty mà thuộc bộ phận nào?
– Tôi mới vào Vạn Thái Dương có mấy ngày thôi. Nếu anh nghe nói đến Anna Green ở phòng nghiên cứu thì trường thì đó là tôi!
– Anna Green à. Một cái tên tiếng Anh!
– Nó làm anh ngạc nhiên à?
Minh Hoàng gật đầu thừa nhận.
– Đúng vậy. Rất ngạc nhiên.
Diệp Trúc xích qua một bên:
– Mời anh ngồi đây đã.
–

Bài viết
Cùng Chuyên Mục: