còn chị lại không làm?!
– Chị sẽ vào ngay đây.
Diệp Trúc đáp nhanh rồi ra ngoài.
Trên phòng khách,vợ chồng Vạn Đại và cậu con trai đã làm xong thủ tục chào hỏi chủ nhà, họ đang ngồi xuống salon. Diệp Trúc nấp sau rèm cửa phòng, cô bé khó chịu vì ở vị trí này chỉ có thể nhìn thấy “thằng nhóc” kia từ phía sau.
Nó cũng khá cao ráo và tươm tất. Quần tây màu nâu, áo sơ mi dài tay trắng tinh.
Nó đang gật đầu lễ phép với ba Diệp Trúc để đáp lại lời mời dùng nước của ông.
Làm thế nào để nhìn rõ mặt hắn ta nhỉ?
Trong lúc Diệp Trúc suy tính thì nơi sa lon, bà Vạn Đại bắt đầu đưa mắt ngắm nghía căn phòng:
– Hình như căn phòng này vẫn không thay đổi là mấy so với trước, chị Hương nhỉ?
Ánh Sáng Tình Yêu
Chị Hương gật đầu:
– Dạ, tụi này thích kiểu trang trí của các cụ nên cứ giữ nguyên như vậy chị ạ.
Bà Vạn Đại hình như đã phát hiện ra Diệp Trúc.
– Hình như là ...Diệp Trúc phải không? Sao cháu lại đứng đó? Ra đây xem nào!
Không thể tiếp tục đứng đó hay rút lui, Diệp Trúc đành bước ra:
– Cháu chào bác ạ.
Chị Hương cười với khách:
– Nó định ra chào anh chị nhưng còn mắc cỡ đó.
– Sao lại vậy chứ? - Ông Vạn Đại cười – chà chà, cháu lớn thật rồi ! Nếu tình cờ gặp ngoài đường bác sẽ không nhận ra cháu đâu.
Diệp Trúc cúi đầu:
– Dạ, cháu chào hai bác ạ ....
Cô bé trợn mắt? Cậu con trai nhà Vạn Đại cũng sững sờ. Rồi cả hai cùng kêu lên thảng thất:
– Là mày ư??
Mọi người ngạc nhiên:
– Ồ, thì ra là hai đứa biết nhau à. Hay quá !
Hay ư? Điên tiết lên thì có.
Diệp Trúc gầm gừ:
– Đúng là oan gia ngõ hẹp. Nhìn thấy bản mặt mày là tao muốn khùng rồi.
Hắn cười nhạt:
– Tưởng tao ham đi tới đây lắm à? Nếu biết đây là nhà mày thì có mướn tao cũng không thèm đến đâu nghen!
Bà Vạn Đại cau mày còn ông Vạn Đại thì khẽ nạt con trai:
– Con ăn nói vậy đó hả Nguyên?
Nguyên chưa kịp trả lời cha mình thì nghe Diệp Trúc cao giọng:
– Chưa biết nhà tao nên mày mới tới hả? Vậy bây giờ biết rồi mày cút xéo cho tao nhờ.
Nguyên ưỡn ngực:
– Khỏi đuổi, tao đi ngay đây. Mà này nhóc nhỏ! Tao cầu mong mọi chuyện sẽ kết thúc ở đây nghe. Trăm năm sau tao cũng chả dám làm bạn với mày đâu:
Diệp Trúc cũng không vừa:
– Á à, tao đây thì khoái thứ con trai giỏi tài phá phách như mày chắc. Có lạy tao cũng không thèm!
Nguyên quay sang vợ chồng anh Điền:
– Cháu xin lỗi cô chú, cháu phải về thôi. Chào cô chú ạ - day qua ba mẹ, Nguyên tiếp – ba mẹ cứ ở đây thư thả hẳn về. Con về trước đây.
Hai ông cha và hai bà mẹ nhìn nhau, vẫn chưa hết ngở ngàng. Thế này thì còn bàn tính được gì nữa chứ?! Mới gặp lần đầu tiên mà đã bùng nổ chiến tranh ác liệt rồi!?
Nguyên đi rồi chị Hương nghiêm nghị nhìn con gái:
– Diệp Trúc! Mẹ nghĩ là con nên kiểm điểm lại hành động của mình hôm nay.
Anh Điền thì ái ngại nói với ông Vạn Đại:
– Tôi xin lỗi anh chị! Lẽ ra ...Ông Vạn Đại cười điềm đạm:
– Không sao. Chuyện của bọn trẻ cũng bình thường thôi mà:
Tôi không bận tâm lắm đâu.
Bà Vạn Đại cũng cầm tay chị Hương, đỡ lời cho Diệp Trúc:
– Chị đừng mắng cháu. Xem bộ giận dữ thế kia tôi nghĩ cùng là chuyện lớn lắm đó.
Diệp Trúc cúi đầu:
– Thưa hai bác, cháu thật sự xin lỗi hai bác. Nhưng cháu mong hai bác thông cảm cho cháu. Thật tình cháu rất ghét Nguyên. Kết quả học tập thế nào cháu không biết chứ ở trường nó nổi tiếng là đứa phá phách.
Anh Điền xen vào:
Dễ chừng con không phá phách nghịch ngợm chắc.
Diệp Trúc không chịu thua:
– Con đồng ý với ba. Lứa tuổi học trò của tụi con rất hiếu động, quậy phá.
Nhưng cũng vừa phải thôi chứ. Thằng Nguyên vừa phá lại vừa lì. Chẳng những không thừa nhận mà còn khiêu khích lại người ta nữa. Con nói thật, con rất quí hai

Bài viết
Cùng Chuyên Mục: