Trúc bận rộn chuẩn bị bữa cơm chiêu đãi vợ chồng ông bà Vạn Đại. Diệp Trúc không nhớ rõ hai người bạn này của ba mẹ vì họ luôn bận rộn công việc làm ăn, rất ít khi họ đến nhà chơi.
Chị Hương phân công hai cô con gái giúp mình trang trí bàn tiệc. Xem ra không dễ với hai cô bé con còn ở cái tuổi mê chơi hay phá này. Nhưng Chi Mai rất thích thú. Riêng Diệp Trúc thì cằn nhằn:
– Mẹ à, thời đại văn minh qua thế kỷ hăm mốt tới nơi rồi mà mẹ còn bày đặt chưng dọn tiệc tùng cho mệt! Cứ đặt ngoài nhà hàng có phải là khỏe thân hơn không?
Chị Hương kêu lên:
– Con gái con lứa nói vậy mà nghe được sao? Hãy cố gắng làm cho đẹp đi.
Chắc chắn vợ chồng bác Vạn Đại sẽ rất thích đó. Sở dĩ mẹ tổ chức ở nhà là cũng vì con thôi. Nè, lát nữa nhớ phải nói năng dịu dàng lễ phép nghe con.
Diệp Trúc nhoẻn cười:
– Con vốn dĩ là con gái ngoan của ba mẹ mà.
Cô nàng Chi Mai láu táu:
– Bữa nay chị cần phải ngoan nhiều hơn nữa mới được chị Hai à.
– Tại sao chứ? Diệp Trúc ngạc nhiên:
Chi Mai hồn nhiên:
– Em nghe ba mẹ nói chị sẽ là con dâu tương lai của bác Vạn Đại đó?
Chị Hương thần người. Có thấu trời không chứ? Nhanh như chớp đi nữa cũng chẳng bịt kịp cái miệng của con bé ấy lại. Chị đã định giấu Diệp Trúc vì dù sao Diệp Trúc và con trai nhà Vạn Đại cũng còn quá nhỏ. Với lại cũng chỉ mới là mấy lời nói dạo đầu của chị Vạn Đại với chị Hương, nhắc lại lời hứa vui lúc hai đứa trẻ mới hơn tháng tuổi. Chưa biết sẽ thế nào! Có điều chị Hương hy vọng khi nhìn thấy con gái mình đang thì thiếu nữ xinh xắn như hoa thế này vợ chồng Vạn Đại sẽ ưng ý ngay. Chị Hương nghĩ vậy đồng thời cũng thầm mong cậu con trai nhà ấy bây giờ cũng đang trở thành thiếu niên khôi ngô tuấn tú, xứng đôi với con gái mình!
Diệp Trúc bỏ dở việc trang trí dĩa đồ nguội. Cô bé hỏi mẹ bằng giọng run run hồi hộp:
– Mẹ ơi, có đúng như vậy không mẹ?
Chị Hương cười giả lả:
– Con đừng khẩn trương như vậy Diệp Trúc à. Thật ra hai gia đình thân nhau nên chỉ nói vui vậy thôi. Trước giờ hai bác ấy vẫn xem con như con cháu trong gia đình mà.
Diệp Trúc nhăn nhó:– Mẹ đừng nói chơi nữa. Nghe thật là kỳ cục! Chuyện hứa hẹn ấy bây giờ lỗi thời quá rồi mẹ ơi.
Chị Hương cười hề hà:
– Đúng là lỗi thời thật. Nhưng con thử nghĩ xem sao. Nếu được chọn làm dâu nhà bác Vạn Đại thì sung sướng nhất đời đó. Hai bác ấy chỉ có một cậu con trai.
Họ lại rất giàu có ... !
Nhà mình cũng khá giả vậy mẹ.
– Phải. Nhưng còn lâu mới bì với bác Vạn Đại được con à. Mẹ thấy con nên kết bạn với con trai bác ấy rồi sau này ...
Diệp Trúc ngó mẹ đăm đăm ...
– Xem ra thì mẹ có dự tính hẳn hoi rồi! Nhưng con nói nghiêm chỉnh với mẹ là con vẫn không thích chuyện này. Con sẽ lo học, học thật giỏi! Hai ba chục năm sau mới lấy chồng.
Chị Hương trợn mắt:
– Cái gì mà hai ba chục năm?!
Đúng lúc ấy chuông reo. Cả ba mẹ con luống cuống. Khách đến rồi! Dĩ nhiên đã có anh Điền chờ sẵn và đón tiếp bên ngoài phòng khách. Tuy nhiên chị Hương cũng phải đi chào theo phép lịch sự.
Trong Diệp Trúc lúc này là cả sự khó chịu và háo hức tò mò đang xen lẫn vào nhau. Trời đất ạ, đã là thời nào mà còn chuyện đính ước hứa hẹn chứ?
Chẳng biết thằng nhóc con trai bác Vạn Đại mặt mũi trông như thế nào nhỉ? Lạy trời! Nếu nó là một thằng con trai lơ ngơ láo ngáo vừa lùn vừa chậm, mắt hí môi dày thì ...dứt khoát Diệp Trúc sẽ mời nó về nhà ngay tức khắc!
Giao Chi Mai làm cho xong dĩa đồ nguội, Diệp Trúc lên phòng khách.
Nhỏ Chi Mai hôm nay nhiều chuyện quá chừng.
Nó cười khúc khích:
– A, hai năm rõ mười rồi nghen! Miệng thì nói hổng ưa hổng thích mà bây giờ muốn ra gặp người ta ngay há!
Diệp Trúc lườm em gái:
– Hứ! Nhiều chuyện! Lo làm xong phần việc của mình đi nhỏ.
Chi Mai bất bình:
– Nói em

Bài viết
Cùng Chuyên Mục: