ngớ không hiểu:
– Cái gì vậy?Diệp Trúc chỉ muốn để vào mặt thằng quỉ một nắm đấm cho hả cơn giận đang tràn đầy.
– Mày còn tập đóng kịch nữa à?
Bình Nguyên ôn tồn:
– Tao thật sự không hiểu gì cả ! Mày bảo mẫu giấy này của tao ư?
Mặt Diệp Trúc tím lại. Giọng cô bé nghèn nghẹn vì tức giận:
– Chuyện ba ****** đến nhà tao và ...thì chỉ có gia đình hai bên biết. Nếu không phải mày thì là ai hả? Cho mày hay! Lúc về lớp tao mới phát hiện ra cái đuôi quỉ quái này. Nhưng nay mai nếu có đứa nào lên tiếng thì mày đừng trách tao!
Dứt lời Diệp Trúc bỏ đi.
Bình Nguyên tần ngần nhìn theo. Một bàn tay vỗ nhẹ vai cậu:
– Chà chà ! Ngó vậy mà con nhỏ đó cũng ngán bị dư luận xầm xì há !
Bình Nguyên nhìn Vọng Nhựt. Chắc là nó rồi! Nó là bạn thân nhất của Nguyên. Một lần vui miệng Nguyên đã tiết lộ chuyện ba mẹ mình tính đính ước hôn nhân cho mình với Diệp Trúc. Nguyên không ngờ Vọng Nhựt lại bày ra trò đùa tai quái, như vậy. bây giờ nó đang có vẻ thích thú lắm, Mắt long lanh và miệng cười toe toét!
Bình Nguyên chép miệng:
– Mày làm tao thất vọng quá Vọng Nhựt ạ.
Vọng Nhựt cụt hứng:
– Sao? Mày không thấy thú vị à?
– Lố bịch quá !
– Trời! Mày thành ông cụ từ bao giờ vậy Bình Nguyên. A ...a! hay là mày đã bắt đầu thích con nhỏ đó?
Bình Nguyên xẵng giọng:
– Tao không ưa nó mà cũng không ưa luôn cái trò đùa của mày. Thú vị á?
Thú vị ở điểm nào nào? Nếu tất cả học sinh ở trưởng này biết chuyện và tìm hiểu xem thằng con trai ấy 1à ai thì mày tính sao?
Vọng Nhựt gãi đầu, ngẩn tò te. Quái! Cứ ngỡ đã bày la trò đùa thú vị chứ ngờ đâu rắc rối thế này chứ? Bình Nguyên nói rất có lý. Nếu bọn nó biết chuyện thì tổ lằng nhằng!
Giọng Bình Nguyên hơi dịu lại:
– Tao mong là mọi việc dừng lại và yên ắng ở đây, há?
Vọng Nhựt ngập ngừng:
– Có cần tao đi xin lỗi nó không?
– Không. Mày im lặng là tao cảm ơn lắm rồi quỉ ạ. Tự tao biết sẽ phải giải quyết thể nào.
Trên đường về nhà Bình Nguyên quẹo sang phía nhà Diệp Trúc và chờ cô bé ở cách đó một quãng. Gần một tiếng đồng hồ nhưng Bình Nguyên vẫn kiên nhẫn chờ đợi. Lúc ấy cậu không hề bận lòng tự hỏi tại sao mình phải cố công chờ xin lỗi nhỏ. Nếu như cậu im lặng cho chuyện đi qua luôn cũng chẳng ai rầy.
Nhưng cậu vẫn chờ.Cuối cùng Diệp Trúc cũng xuất hiện. Từ xa, nhỏ cũng dịu dàng, ghê chứ!
Đạp xe thong thả ung dung, vành nón vải hơi rộng màu hồng làm khuôn mặt như rạng rỡ hơn. Không một dấu hiệu nào cho thấy nhỏ từng giận dữ đến tím mặt!
Bình Nguyên rời gốc cây ven đường, chú ý để Diệp Trúc có thể nhìn thấy mình từ xa.
Còn cách chừng non trăm mét, Diệp Trúc nhận ra Bình Nguyên. Tức khắc mặt cô bé xụ xuống ngay! Vòng bánh xe cũng chậm theo. Rồi cuối cùng hai đứa như trâu trắng-trâu đen vẫn đối diện nhau.
Bình Nguyên nói giọng mềm mỏng:
– Mày có thể xuống xe được không?
Diệp Trúc ngó Bình Nguyên:
– Làm chi?
Bình Nguyên hơi khó chịu:
– Đương nhiên là có chuyện muốn nói với mày nên tao mới đề nghị như vậy.
Diệp Trúc nhìn soi rọi, coi bộ nó không có vẻ gì gọi là muốn sinh sự. Ờ mà sinh sự sao được chứ? Mình có lỗi gì đâu?
Cô bé miễn cưỡng xuống xe. Hai tà áo dài chợt lật phật bay vì gió – Chuyện gì? Nói mau lên, tao không có nhiều thời gian đâu.
“Giọng con nhỏ này còn chua hơn cả giấm”? Bình Nguyên thầm nghĩ vậy.
Cậu cảm thấy buồn cười cho cho mẹ mình. có lẽ ...họa điên cậu mới thích được con nhỏ này!
Ánh Sáng Tình Yêu
Diệp Trúc cười hì hì:
– Mừng dì út nên con quên mất tiêu! Con đạt học sinh giỏi, tất nhiên phải được thưởng rồi. Dì Út nè, sao dì về bất ngờ vậy? lẽ ra dì phải gọi điện báo trước ...
– Biết thế nào con cũng nói vậy mà!
Anh Điền xen ngang:
– Tôi thấy bây giờ hai dì cháu các người nên tạ

Bài viết
Cùng Chuyên Mục: