hì chị theo em, em chỉ cho chị biết chị Thùy Linh đang ở đâu rồi em còn đi nữa.
– Đi à? Em không ở nhà trò chuyện với chị ư?
Thùy Nhân cười:
– Chắc chắn chị em mình còn gặp nhau dài dài mà. Còn cái hẹn của em thì rất quan trọng, không thể hủy bỏ được.
– Hiểu rồi nhóc à. Hẹn với bạn gái chứ gì? Mà nè, năm nay ...hình như nhóc chưa tốt nghiệp phải không?
Thùy Nhân chun mũi bất bình:
– Chị lại sắp ca cái điệp khúc học hành không lo mà bày đặt cặp bồ bịch ... chứ gì? Xin thưa với bà chị quí mến là em đang chuẩn bị thi tốt nghiệp và bây giờ em có hẹn với tụi bạn là để tới nhà thầy giáo dạy thêm đó.
Diệp Trúc gật đầu vẻ bề trên:
– Vậy thì được - cô mở xách tay - sẵn đây chị tặng cho em luôn nè. Madein USA đàng hoàng đó nghe.
Cô trao cho Thùy Nhân chiếc vòng đeo tay. Cậu ta có vẻ khoái lắm.
– Cảm ơn chị, rất cảm ơn.
Thùy Nhân chỉ cho Diệp Trúc căn phòng Thùy Linh đang có mặt rồi quày quả đi ngay.
Qua lỗ khóa cửa Diệp Trúc thấy Thùy Linh đang đứng đăm chiêu bên bức tranh sơn dầu cỡ lớn. Trên đó là hai cô gái với đường nét thật buồn cười. Một cô mặt vuông vuông, mặt lơ ngơ và hai bím tóc bên to bên nhỏ. Cô kia thì mặt gần giống một hình tam giác. Đã vậy còn thêm cặp mắt kính cận gọng to, tròng to choáng gần nửa khuôn mặt. Tuy mặt mày có hơi quái quái nhưng cô gái cận thị lộ rõ sự lanh lợi, bản lĩnh hơn cô gái mặt vuông.
– Lẽ nào là nó với mình?!
Diệp Trúc nghiêng đầu thầm thắc mắc. Cô và Thùy Linh không đứa nào bị cận thị! Hay là Thùy Linh đang có đứa bạn thân nào khác? Hừm, có thể lắm chứ! ở đây từ nhà ra phố, đến công sở và đi mua sắm ...nó có biết bao nhiêu là cơ hội để làm quen kết bạn, thậm chí là tậú cho mình một tình yêu. Đâu như Diệp Trúc, ở xứ người tìm bạn bè đồng hương mà lại hạp ý thật là khó. Hơn nữa Diệp Trúc còn phải học, học vùi đầu từ sáng đến tối! Chẳng còn được mấy thời gian rảnh rỗi!
Phải thử xem tâm tình của nhỏ bạn ra sao mới được Diệp Trúc suy tính thật nhanh. Cô xoay qua xoay lại nắm cửa.
– Ai đó? - giọng Thùy Linh vọng ra.
Diệp Trúc không đáp, tiếp tục lắng nghe.
Thùy Linh lấy làm lạ, một chút lo âu. Ba mẹ đi vắng và nhóc Thùy Nhân cũng vừa đi. Nhưng rõ ràng có ai đó bên ngoài!
Thùy Linh ngập ngừng bên trong cửa.
– Ai? Sao không chịu lên tiếng? Em chưa đi hả Thùy Nhân?
Diệp Trúc tắt đèn bên ngoài trước khi cánh cửa bật mở, cô lôi tuột Thùy Linh ra ngoài.
– Ôi ...!
– Im nào - Diệp Trúc khẽ rít qua kẽ răng - khôn hồn thì cho ta biết ngay hai con nhỏ trong bức tranh đó là ai hả?
Thùy Linh điếng người, cố giãy giụa trong vòng tay cứng như thép. Miệng cô ú ớ trong bàn tay bịt chặt của kẻ lạ. Cô cố lắc đầu.
Diệp Trúc nhớ ra là mình đang bịt miệng khổ chủ. Cô cảnh cáo đồng thời buông bàn tay ra:
– Trả lời mau. Nhưng đừng có nghĩ đến chuyện la lên cầu cứu đó.
Thùy Linh lắp bắp:– Đó là ...là nhỏ bạn thân của tôi.
– Bạn thân à? Nó ở đâu?
– Ở xa lắm!
– Nó tên gì?
– Tên ...tên nó là Diệp Trúc!
– Xạo! Mi xạo vừa thôi chứ. Diệp Trúc đâu có bị cận thị? Mà nhà mi cũng vậy?
Thùy Linh ngỡ ngàng. Nỗi sợ hãi trong Thùy Linh vơi đi thật nhanh. Kẻ đang uy hiếp là một phụ nữ! Cô phát hiện nhờ giọng nói của y chợt cao lên, trong trẻo và chợt ngửi được mùi hương dịu dàng, quyến rũ từ y! tim cô chợt rung nhẹ và cô la lên:
– Diệp Trúc! Đúng là mày rồi! Sao mày nỡ đùa ác vậy hả con quỉ? Làm tao sợ chết đi được.
Xét thấy cũng không nên đùa dai thêm nữa nên Diệp Trúc siết nhẹ cô bạn:
– Tại tao muốn dành cho mày sự bất ngờ mà.
Thùy Linh vùng vằng:
– Bất ngờ kiểu này tao hổng dám đâu.
Diệp Trúc cười giòn:
– Mày vẫn như xưa, nhát như thỏ đế. Tuy nhiên đáng khen là có thông minh hơn đôi chút.
– Thôi đi chị ạ ! - Thùy Linh làu bàu - để tao mở đèn lên cái đã. Gì mà t


Bài viết
Cùng Chuyên Mục: