i om om vầy nè.
Diệp Trúc lẹ tay bật công tắc. Hành lang sáng trưng Thùy Linh nheo mắt ngắm cô.
– Như một tiểu thơ thứ thiệt! Mày trắng quá. Lũ con gái trắng nhất ở đây chắc cũng phải tắm trắng ba lần mới bằng mày.
Diệp Trúc cười:
– Vừa thôi nhỏ. Tao chỉ sợ mai mốt tao bị nắng táp nám đen mày lại nói ông táo còn khuya mới đen bằng tao!
Thùy Linh kéo bạn về phòng nhưng Diệp Trúc trì lại. Cô bảo:
– Để tao xem qua phòng tranh của mày tí đã. Tao rất muốn ngắm kỹ bức tranh hai cô gái. Nói thật đi. Có đúng là mày với tao không?
– Đương nhiên là đúng mà.
– Vậy giải thích cái mắt kính cận kia đi.
– Có gì khó hiểu đâu. Tao nghe mày nói ở bển mày phải học dữ lắm. Thường thì học nhiều sẽ bị cận thị. Tao nghĩ vậy nên phết lên cho thêm phần lạ lẫm và thu hút mà.Diệp Trúc gục gặc:
– Ừ, đúng là nhỏ cận vẫn có nét thu hút hơn nhỏ mặt vuông nhiều. Ê, mà tại sao mày không mở cửa sổ ra cho sáng sủa?
– Cửa bị hư ba tao chưa sửa lại. Mà phòng này chỉ có chất tranh của tao nên cũng chẳng cần mở cửa làm gì. Ôi dào, gác chuyện của tao lại mà hãy nói chuyện của mày đi!
– Tao à, lâu lâu gọi điện về cho mày tao đã nói rồi. Còn hiện tại thì tao vừa về được mấy ngày. Bây giờ tao đến thăm mày đồng thời rước mày tới nhà tao luôn. Ba mẹ tao có tổ chức bữa tiệc mà.
– Mày về rồị ....bao giờ đi?
– Không biết! Cũng có thể nếu mày làm cho tao buồn quá thì tao bỏ đi tiếp!
Thùy Linh đấm bạn:
– Quỉ!
– Quỉ ma gì. Mau chuẩn bị rồi đi với tao!
– Đừng hối thúc tao chứ. Tao phải vừa chuẩn bị vừa trò chuyện với mày.
– Tụi mình thì bao giờ dứt chuyện. Mày phải nhanh nhanh lên. Chi Mai đã dặn tao về sớm. Kể cũng đúng. Toàn là chỗ bà con bạn hữu cả. Nếu mình vắng mặt,có khi bị họ gọi là ỉ là việt kiều rồi lớn lối, khinh ngườiThùy Linh lẩm bẩm:
– Nhỏ này thành bà cụ thật rồi, nó nhiều dễ sợ!
Diệp Trúc giúp bạn chọn trang phục. Thùy Linh mặc bộ đồ gần giống như Diệp Trúc - quần Jean lửng, áo không tay! Chỉ khác về màu sắc mà thôi.
Đúng lúc Thùy Linh chuẩn bị khóa cửa thì điện thoại reo.
– Có lẽ là ba mẹ tao. Hai ông bà đi dự đám cưới ngoài Biên Hòa từ xế trưa!
– Alô! Có phải là gia đình của bà Thùy Liên không ạ?
– Thưa phải. Xin hỏi ...
– Cô nghe đây. Khoảng gần hai tiếng đồng hồ trước bà Thùy Liên và ông Đỗ Phước bị một chiếc xe du lịch chạy ngược chiều tông phải. Bây giờ đang được cấp cứu tại bệnh viện tỉnh. Chúng tôi tìm thấy địa chỉ trong túi xách của bà Thùy Liên nên gọi cho cô. Cô đến ngay nhé !
Buông ống nghe, Thùy Linh sụn xuống, thảng thốt.
– Tai nạn ư? Ba mẹ taọ .... Diệp Trúc luống cuống:
– Ba ****** đang nằm ở đâu? Mình phải tới đó ngay mới được.
– Tao cũng không biết nữa. Còn thằng Thùy Nhân chưa về ...làm sao cho nó hay tin hả mày?
– Thùy Nhân có điện thoại cầm tay không? - Thùy Linh lắc đầu - nếu vậy thì làm sao gọi được? Thùy Linh à, theo tao thì bây giờ tụi mình viết giấy để lại cho nó rồi tới bệnh viện liền đi!
Giờ phút này Thùy Linh chỉ còn biết nghe theo lời Diệp Trúc, Trúc y như người chị chững chạc, nghị lực và hiểu biết nhanh nhẹn suy tính mọi việc. Gọi taxi hai đứa ra bệnh viện tỉnh Đồng Nai. May là hai ông bà Đỗ Phước và Thùy Liên đã đều tỉnh và không bị chấn thương sọ não. Ông Phước bị va chạm nhẹ vùng đầu và sái khớp chân. Bà Thùy Liên ngồi sau nên bị văng ra gãy ngang khủy tay trái. Bà còn chờ theo dõi thêm vì tình trạng chóng mặt xây xẩm và đau nhói nơi lòng ngực.
Bà xúc động cầm tay Diệp Trúc:
– Thật là phúc đức mới khiến xui cháu xuất hiện kịp thời giúp đỡ con gái bác.
– Dạ, hai bác không trầm trọng lắm nên con cũng bớt lo. Bác à, phía vi phạm trốn mất rồi hở bác?
Ông Đỗ Phước lắc đầu:
– Bác cũng không biết nữa. Sau khi tai nạn xảy ra bác bị ngất xủi mà.
Thùy Linh

Bài viết
Cùng Chuyên Mục: