m ngưng cuộc hàn huyên lại đi. Còn khối thời gian để nói tiếp. Diệp Trúc vào thay đồ rồi ra đây, tất cả chúng ta cùng đi ăn cơm bên ngoài. Không cần nấu nướng gì cả!
Chị Hương hơi bất ngờ:
– Ăn ngoài nhà hàng ư? Ý mọi người thế nào?
Chi Mai láu táu:
– Con phục tùng đa số!
Diệp Trúc ôm dì Út:
– Ý dì Út là quan trọng nhất. Chúng ta theo ý dì mà quyết định đi mẹ à.
Chị Hương gật đầu:
– Mẹ nhất trí!
Út Xuân cười:
– Hôm nay tôi trở thành nhân vật quan trọng thì phải. Anh Hai à, em thấy chiều nay chúng ta ăn ở nhà, món ăn đơn giản là được rồi. Em hơi mệt nữa! Đợi mai hoặc mốt em khỏe khỏe hơn thì tất cả chúng ta cùng vào nhà hàng!
Thế là đa số thắng thiểu số!
Chị Hương vội xuống bếp chuẩn bị cho bữa cơm. Phòng khách còn lại bốn người.
Diệp Trúc chợt nhìn cha, ánh mắt hồ nghi:
Sao con nghi quá!
Anh Điền nhướng mày:
– Con nghi gì chứ?
– Có phải dì Út gọi điện về trước rồi nhưng ba mẹ cố tình giấu con không?
Anh Điền giơ tay đầu hàng:
– Út Xuân à, dì xem con gái nghi oan cho ba nó kìa! Vụ này anh giao dì đính chính à.
Út Xuân xoa đầu Diệp Trúc và Chi Mai. Cô mỉm cười:
– Ba mẹ hai đứa bị nghi oan thiệt. Dì không hề điện thoại hay liên lạc gì trước cả.
Chi Mai ngoe nguẩy:
– Dì út muốn tụi con bất ngờ kiểu này chắc thế nào con cũng bị đau tim cho coi.
Út Xuân cười xoa dịu:
– Thôi thì dì xin lỗi hai đứa. Đúng ra dì chưa tính về nước lúc này. Nhưng vì có công việc đột xuất dì mới về. Dì đền hai đứa nghen!
Chi Mai vẫn còn phụng phịu:
– Dì sẽ đền gì đây? Nếu là sôcôla thì con hổng dám nhận đâu à.
Diệp Trúc quan tâm một cách nghiêm túc:
– Có công việc gì mà dì Út phải về bất tử vậy?
Anh Điền can con gái:
– Ít nhất cũng phải để dì Út Xuân nghỉ ngơi một chút chứ con gái.
Út Xuân gật đầu:
– Đúng đó. Em thấy mệt quá trời. Diệp Trúc à ăn cơm xong dì sẽ nói chuyện.Con đừng nôn nóng.
DiệpTrúc bật cười.
– Con hơi tò mò thôi chứ có nôn nóng gì đâu dì.
Anh Điền hối hai đứa xuống bếp giúp mẹ.
Đợi cả hai đi khỏi anh mới hỏi út Xuân:
– Dì có công chuyện gì quan trọng lắm à?
Út Xuân gật đầu nhưng chỉ nói:
– Dạ lát nữa em sẽ bàn với anh chị và hai đứa nhỏ.
Câu nói úp mở của cô em vợ làm anh Điền thêm băn khoăn lo lắng. Anh linh cảm Út Xuân sắp nói chuyện gì đó rất lớn lao và có liên hệ trực tiếp tới gia đình anh.
Bữa cơm như mọi ngày:
canh, xào, kho! Hôm nay được bổ sung thêm bằng món chả trứng.
Út Xuân ăn rất ngon miệng. Tuy nhiên cô bảo chị gái:
– Chị à, mai chị nấu món gì ăn nhiều rau sống giá ấy. Phải rồi! Chị nấu mắm đi chị há !
Chị Hương tủm tỉm:
– Bên đó không có mắm sao em.?
Út Xuân đáp:
– Chợ Việt Nam có đủ thứ. Rau cũng rất tươi. Nhưng mà nó đắt đỏ lắm chị à.
Diệp Trúc phát biểu:
– Con không nghĩ các loại rau bên ấy là không ngon. Nếu con sống bên ấy con ăn như người nước ngoài
Út Xuân liếc cháu:
– Đúng là trẻ con, cứ muốn nói là nói, chẳng chịu suy nghĩ cân nhắc gì cả !
Diệp Trúc phồng má:
– Con nói thật mà dì! Cứ cho con đi nước ngoài sống xem, bảo đảm con sẽ thích nghi ngay!
Út Xuân liếc nhìn vợ chồng chị gái rồi cúi xuống chén cơm.
Hình như cô đang cân nhắc để nói một chuyện gì đó. Bất giác chị Hương thấy hồi hộp.Chị Hương buông đũa, ngó em gái:
– Có chuyện gì em cứ nói đi út Xuân!
Út Xuân ngẩng lên, hít một hơi thật sâu:
– Được rồi, em định anh chị và hai đứa nhỏ ăn xong sẽ bàn nhưng bây giờ nói luôn cũng được. Dừng lại vài giây cô tiếp - em định thưa với anh chị cho em làm thủ tục đưa Diệp Trúc qua bển với em ...
– Hả???
Cả bốn cái miệng cùng kêu lên một lượt và bốn đôi mắt nhìn Út Xuân không chớp.
Út Xuân giải thích:
– Chuyện là thế này, Peter muố

Bài viết
Cùng Chuyên Mục: