thắt lưng, chuẩn bị tư thế chiến đấu.
“Ha ha” Anh chàng đầu bếp vẫn cười cười.
Tô Tiểu Lai phát hỏa, lườm một cái, cái thái độ gì thế.
“Tôi hỏi anh, chúng ta biết nhau à?” Tô Tiểu Lai hỏi thẳng, hôm nay cô quyết tâm phải tìm ra manh mối sự việc.
“…..” Đầu bếp ơi, anh quả thực mặt rất dày mà. Trình độ mặt dày còn siêu phàm hơn cả Phù Dung tỷ, Phượng tỷ đó.
“Anh rốt cuộc muốn gì? Tôi kiếp trước làm điều ác, giết hết cả nhà anh nên kiếp này anh đến để ám tôi có phải không?” Tô Tiểu Lai nã một tràng, không hề vấp váp.
“Ý….” Anh chàng đầu bếp kia mất hồn. Trời ơi, trí tưởng tượng còn bay cao, bay xa hơn cả trong truyện cổ trang võ hiệp nha.
“Nếu không phải thì là anh thích tôi sao?” Tô Tiểu Lai đảo mắt. Năm nay bất kỳ chuyện kỳ cục cỡ nào cũng đều có thể xảy ra. Không sai, chắc là anh ta thích cô rồi.
Anh chàng đầu bếp quýnh lên, trong lòng mắng thầm: Chết tiệt! Anh họ ơi là anh họ! Tại sao lại đẩy anh đến mức này cơ chứ. Cho dù người kia có là chị dâu tương lai thì sao? Hại người, quá hại người.
[╯﹏╰">
“…..” Khuôn mặt đẹp trai của anh đầu bếp liền ửng đỏ, ấp úng nói “ Em…. em… em suy nghĩ nhiều quá rồi đó…” Nói xong liền thẹn thùng quay mặt đi.
***
Lúc này, Bí thư Lý đưa cơm vào cho Trình Thiếu Phàm, bỗng dưng hắt xì liên tục cả mấy cái. Anh lắc đầu. Quái thật! Thời tiết thế này mà cũng bị cảm….
Bí thư Lý đẩy cửa đi vào, đặt đồ ăn lên bàn.
Cùng thời điểm đó, Trình Thiếu Phàm đang đứng bên cửa sổ nghe điện thoại : “Vâng, mẹ Tô, con nhất định có thể làm tốt mà…Chuyện này, không thành vấn đề.”
Cúp điện thoại, anh nhàn nhã ngồi vào ghế tựa, ngả người ra sau, hỏi “Như thế nào rồi?”
“Sếp à, sự tình đúng như anh hy vọng đó, chỉ là…” Bí thư Lý cung kính trả lời.
“Sao?” Thiếu Phàm nhíu nhíu mi.
“Chỉ là em họ của tôi hận không thể bóp chết tôi đó!” Bí thư Lý sầu não, tủi thân trả lời.
Trình Thiếu Phàm nở một nụ cười sáng lạn không hề che dấu.
“Cậu yên tâm, em họ cậu sẽ không bóp chết cậu đâu. Qua một thời gian ngắn, Tiểu Lai sẽ rời đi thôi.” Thiếu Phàm làm việc gì cũng tính toán cẩn thận, vì thế ánh mắt anh lóe lên sự kiên định và chắc chắn.
“Thật sao ạ?”. Bí thư Lý ánh mắt bỗng sáng ngời, lại khó hiểu hỏi : “Sếp à, quan hệ của sếp và Tô Tiểu Lai là…”
Bí thư Lý nói chưa hết câu đã phải nhận ánh mắt lạnh như băng của Trình Thiếu Phàm, thức thời ngậm miệng im lặng.
Thật là đáng sợ, sợ tới mức người cũng co rúm lại rồi!
Chẳng qua anh bí thư này quá hồn nhiên nên mới hỏi thế….
***
Hừm, Tô Tiểu Lai đang giằng co với anh chàng đầu bếp.
“Trời ạ! Người bị hại là tôi đó, anh đỏ mặt cái khỉ gì vậy?” Tô Tiểu Lai cao giọng, dấu hiệu của cơn bão tố sắp tới. Cô ghét nhất là đàn ông thẹn thùng, nhất là những người có khuôn mặt đẹp trai! Trông kỳ cục quá đi…
Anh chàng đầu bếp bị cô mắng cũng nhịn không được, lửa bốc ngùn ngụt! Anh ta quay người lại, vứt chiếc mũ đầu bếp xuống, mặt đỏ gân cổ lên cãi lại: “Tôi cũng là người bị hại, chẳng qua là không chấp cô nên mới không nói thôi. Người thích cô không phải là tôi! Là TỔNG GIÁM ĐỐC bên cạnh cô kìa!”
Kỳ thật, anh đầu bếp này cũng chỉ là đoán mò mà thôi. Nhưng mà, nếu không phải là thích thì vì cớ gì mà tổng giám đốc phải đặc biệt yêu cầu anh làm món ăn yêu thích của cô nàng này cứ. Đã thế lại còn muốn che dấu, nói là để bảo vệ cô ta, sợ cô ta bị nữ nhân viên trong công ty soi mói. Thật là phiền phức quá đi, cô ta bây giờ cũng không xong với nữ nhân viên trong công ty đó thôi. Càng nghĩ càng mệt người.
Tô Tiểu Lai rõ ràng nhìn thấy từng s

Bài viết
Cùng Chuyên Mục: