ên tìm mình quanh bờ hồ, co ro vì lạnh rồi quị ngã ...
Cô bật dậy:
– Tôi phải đi tìm anh ta mới được.
– Này này, cô Diệp Trúc! Cô biết anh ta ở đâu mà tìm?
Nhưng Diệp Trúc đã chạy đi ngay.
Bình Nguyên về, kêu trời khi nghe nói Diệp Trúc mới chạy đi tìm anh hơn mười phút trước đây.
– Cô ấy đi về hướng nào anh có thấy không!
– Hình như hướng Bờ Hồ!
Thế là Bình Nguyên chạy xuống Bờ Hồ ...
Đêm khuya mà có hai người, một nam một nữ, kẻ trước người sau làm một cuộc maratông quanh bờ hồ Xuân Hương.
Bình Nguyên lo lắng nhiều hơn. Trạng thái lơ mơ vì men bia trong anh không còn nữa. Anh chỉ nghĩ đến Diệp Trúc và mong mau chóng tìm gặp cô .
Hơn nữa vòng bờ hồ, Bình Nguyên nhìn thấy dáng con gái hối hả phía trước, dong dỏng cao rất quen thuộc.
– Diệp Trúc!
Khoảng cách rút ngắn dần và anh gọi to.
Có lẽ cô chưa nghe thấy nên vẫn chạy.
– Diệp Trúc à !! Dừng lại đi!
Cô khựng lại.
Bình Nguyên cũng dừng chân thở hổn hển.
Cô cũng thở, nói không thành lời.
Cuối cùng cô gắt gỏng:
– Anh làm cái quái gì vậy hả?
Bình Nguyên nghiêm mặt:
– Còn em? tôi đã bảo em đừng có đi đâu mà !
Diệp Trúc hừ khẽ:
– À, anh bảo tôi phải ở nhà hoặc nằm trong phòng hoặc xuống chứng kiến anh uống bia vui vẻ với người ta hả?
Bình Nguyên dịu giọng:
– Thôi nào, chuyện gặp Mỹ Nga lúc nãy chỉ là tình cờ mà thôi. Tôi và cô ấy à ...
Diệp Trúc phẩy tay:
– Anh không cần giải thích vì tôi đâu có quan tâm cô ta là ai?
– Được. Không giải thích nữa. Nhưng mà em đó, lúc nãy anh đã nhắn lại, nếu đã về thì ngồi nhà luôn, sau còn chạy ra đây làm gì? Em làm anh lo quá !
Diệp Trúc bật cười khô khan:
– Anh lo cho tôi à? Xúc động ghê luôn!
– Anh nói rất nghiêm túc. Diệp Trúc à, em. .... Bình Nguyên bước thêm một bước. Có thể ôm choàng lấy cô, nhưng anh chỉ nắm tay cô.
– Nghe anh nói đi Diệp Trúc. Anh ...
– Buông tay ra! Anh đừng có làm xiêu lòng tôi bằng cách đó nhe. Không thành công đâu.
Bình Nguyên nhỏ nhẹ:
– Em muốn đấu võ nữa hay gì đây? Anh không đấu nữa đâu. Nhưng em cứ việc ra đòn thật nặng, nếu như làm vậy em thấy thích thú và hả hê.
Diệp Trúc nhướng mày:– Cái gì? Bây giờ tôi đánh anh cho có chuyện à? Thật là một buổi tối bực mình!
Rút mạnh tay ra khỏi tay Bình Nguyên, cô rảo bước. Bình Nguyên lẳng lặng theo sau ...
Đêm đã khuya, dừng bước trước cửa phòng Diệp Trúc, định nói câu chúc ngủ ngon nhưng sợ bị cự nự nên Bình Nguyên im lặng đi về phòng mình.
Buông mình xuống giường Bình Nguyên không sao ngủ được. Cứ nhắm mắt lại là hình ảnh Diệp Trúc hiện lên, gần gũi hơn cả lúc gần gũi bên ngoài, tưởng chừng môi anh chạm vào môi cô, hai cánh môi mềm mại thơm thọ .... Bình Nguyên cố xua đuổi nhưng nó cứ lởn vởn mãi, làm tim anh nhức buốt, dạ anh cồn cào. Anh chỉ muốn bật dậy chạy qua phòng Diệp Trúc ôm lấy cô rồi ra sao thì ra!
Sáng hôm sau, Diệp Trúc gõ cửa phòng Bình Nguyên:
– Anh Bình Nguyên! Sáng rồi kìa! Mau xuống ăn sáng rồi đi làm chứ!
Không nghe trả lời, cô cằn nhằn:
– Tối qua uống nhiều thức khuya dữ dội chi để bây giờ nằm nướng vậy hổng biết!?
Cửa phòng bật mở:
– Cô đang nói lén gì tôi đó?
– Tôi gặp anh là để nói anh hãy khẩn trương lên đi!
– Tôi biết rồi:
Cô xuống trước đi! Năm phút sau tôi xuống!
Cánh cửa đóng sầm lại sau câu nói.
Diệp Trúc nhún vai. Đáng ghét!
Đúng năm phút sau Bình Nguyên xuống. Diệp Trúc chờ anh trong nhà hàng.
Anh đứng bên ngoài đưa tay trái lên vẫy cô - trên đó có chiếc chìa khóa xe hơi.
Tuy ngạc nhiên không hiểu ý Bình Nguyên muốn nói gì nhưng Diệp Trúc vẫn đi ra.
Cô cau mày:
– Anh không chịu vô ăn điểm tâm còn tính gì nữa đây trưởng phòng?
– Đi đằng này với tôi trước đã.
– Nhưng đi đâu mới được chứ?
– Thì cứ đi khắc biết!
Anh đi ra x

Bài viết
Cùng Chuyên Mục: