i Mai lúc Bình Nguyên đang chống tó đến ngồi bên bộ bàn ghế đá bày ở góc sân:
Niên chào Chi Mai:
– Cô đến sớm vậy?– Dạ, tại chị của tôi có lỗi, tôi thấy mình phải có bổn phận thay chị ấy chuộc lỗi với anh Bình Nguyên- rồi sực nhớ, Chi Mai hạ giọng - hai bác có biết chị Hai tôi là thủ phạm không hở anh Niên?
Niên cười trấn an:
– Cô yên tâm, ông bà chủ vẫn tin là cậu Bình Nguyên bị té xe. Cậu ấy vốn rất khéo sắp xếp mà. Mời cô vào!
Bình Nguyên nhìn ra và đưa tay vẫy vẫy.
Chi Mai trao giỏ trái cây cho Niên rồi chạy lại với Bình Nguyên:
– Đêm qua anh ngủ có được không?
Bình Nguyên cười, thật thà đáp:
– Quả thật chị Hai em dữ dằn quá. Ra toàn những đòn hiểm hóc. Toàn thân anh bây giờ ê ẩm cả rồi. Đêm qua nếu không có thuốc an thần chắc anh thức tới sáng.
Chi Mai ngó mấy vết bầm trên mặt Bình Nguyên. Cô cố hình dung trận đấu hôm qua giữa hai người. Có giống phim hành động của Hồng Kông không nhỉ?
Bình Nguyên sờ mặt mình:
– Em đang lo cho anh hả Chi Mai? Nói vậy chứ anh không sao đâu. Diệp Trúc thế nào rồi?
– Đương nhiên là nhẹ hơn anh nhiều rồi. Tay chị ấy bị trật khớp, chỉ cần nghỉ vài ngày thôi. Mai em sẽ tới công ty xin phép dùm chị ấy.
Bình Nguyên nói:
– Anh sẽ gọi điện tới dặn họ ký cho Diệp Trúc nghỉ luôn một tuần!
Chi Mai kêu lên:
– Anh còn quan tãm đến chị Hai em sao anh Bình Nguyên? Em cứ tưởng anh chạy mặt rồi chứ!
Bình Nguyên bật cười:
– Có gì ghê gớm đâu mà chạy mặt. Công nhận chị Hai của em vẫn dữ dằn như ngày xưa. Cũng hay hay đó chứ. Anh sẽ tiếp tục cuộc chơi đầy thú vị này.
Nhỏ ủng hộ anh nhé.
– Cũng được? - Chi Mai ra vẻ miễn cưỡng nhưng trong lòng khấp khởi vui mừng. Chắc hai người thật sự có duyên với nhau nên mới xảy ra tình cảnh thế này?
Bà Vạn Đại đi ra chỗ hai người:
– Chi Mai! Con đến thăm anh Bình Nguyên đó hả?
Chi Mai lật đật đứng dậy chào bà:
– Thưa bác, con mãi nói chuyện với anh Bình Nguyên mà chưa vô nhà chào bác và bác trai ...
Bà Vạn Đại phẩy tay:
– Chúng ta đều là người nhà với nhau. Con hà tất phải khách sáo như vậy.
cũng như cái giỏ trái cây vậy đó. Lần sau mà con còn bày đặt như vậy thì bác không nhận đâu!
Chi Mai lúng túng chỉ biết gãi đầu, dạ dạ.
Bình Nguyên nói đỡ cho cô:
– Mẹ đừng lo vấn đề tài chính của Chi Mai. Coi vậy chứ Chi Mai đi dạy kèm, thu nhập không nhỏ đâu.
– Dạ, phải đó bác. Không đáng là bao ạ.
Bà Vạn Đại mỉm cười:
– Hai anh em coi bộ hạp nhau dữ há. Còn Diệp Trúc bây giờ thế nào hở con?
– Chị Hai con thì. ....Mà thôi, con không nói đâu. Mai mốt bác gặp chị ấy thì biết chứ gì.
Bình Nguyên quyết định bật mí phân nữa bí mật với mẹ.
– Mẹ à, mẹ không tưởng tượng được đâu. Diệp Trúc bây giờ xinh lắm!
Chi Mai há hốc. Trời ạ, anh ấy vừa nói gì vậy kìa?! Nói cho mẹ biết có khác gì lạy ông tôi ở bụi này!? Bà Vạn Đại trầm tĩnh:
– Oan ức cho con. Mẹ có thể hỏi lại Chi Mai để xác minh. Đúng là con có gặp Diệp Trúc và tiếp xúc cô ấy mỗi ngày. Nhưng Diệp Trúc bây giờ làm với cái tên Anna mà cha nuôi của cô ấy đặt cho nên con không biết đó là cô ấy.– Rồi làm cách nào con biết?
– Thì đây, Chi Mai mới nói đây nè.
Bà Vạn Đại nhìn Chi Mai Nhận được cái nháy mắt của Bình Nguyên, Chi Mai hiểu ý nên gật đầu đáp ngay:
– Dạ đúng đó bác. Chị Hai của con hiện đi làm ở công ty Vạn Thái Dương.
Bà Vạn Đại nhìn con trai, khe khẽ lắc đầu:
– Con tệ vừa thôi chứ. Gặp Diệp Trúc hàng ngày mà không nhận ra là sao?!
– Ôi mẹ ơi! Con đã nói với mẹ là cô ấy bây giờ rất khác xưa mà. Con dám chắc mẹ gặp cũng sẽ ngạc nhiên luôn cho coi!
Bà Vạn Đại nghe con trai nói vậy lòng bắt đầu náo nức muốn gặp Diệp Trúc cho biết thực hư thế nào. Nếu quả Diệp Trúc rất xinh đẹp thì nó với con trai bà sẽ là một đôi trai tài gái sắc chẳn


Bài viết
Cùng Chuyên Mục: