ỏ? Bây giờ phụ chị đẩy va li lớn đó đi.
Chi Mai sốt sắng kéo quai đẩy va li.
Hai chị em dừng lại trước thềm nhà. Trên thềm bà mẹ đứng đó, mặt nghiêm lạnh.
Diệp Trúc xúc động đến rưng rưng. So với tám năm trước mẹ cô không thay đổi nhiều, nhưng tóc đã lưa thưa những sợi bạc và vài dấu chân chim trên đuôi mắt:
Bà Hương ngó con gái một lượt từ đầu đến chân rồi hất hàm:
Cô kia! Cô là ai? Sao tự dưng mang hành lý đùm đề tới nhà tôi vậy?
Chi Mai kêu lên:
– Mẹ à ...
Diệp Trúc nhảy ba bước lên thềm ôm mẹ:
– Mẹ ? Con xin lỗi mẹ. Nhưng con thật tình không thích cảnh đưa đón ồn ào.
Mẹ thông cảm cho con nghe mẹ. Nghe mẹ?
Bà Hương chới với:
– Buông ra nào? Con khỉ này. Thật, chả hiểu tính khí kỳ cục đó là giống ai nữa?!
Bà xỉ thật mạnh vào giữa trán con. Thật ra bà chỉ giả bộ dỗi hờn vậy thôi.
Chứ lúc sáng bà đã nhận được điện thoại của em gái Út Xuân nói chị cũng không ra phi trường tiễn chân Diệp Trúc.
Chị, Peter và Bá Hân - con trai cửa chị chỉ tổ chức một bữa tiệc nhỏ chia tay Diệp Trúc mà thôi.
Diệp Trúc vùi mặt vai vào ngực mẹ, sung sướng:
– Bao năm qua con nhớ quay quắt mùi hương của mẹ ! Vẫn là mùi hương ấy, thơm tuyệt vời!
Bà Hương cốc đầu cô:
– Bao nhiêu tuổi rồi mà còn như trẻ con vậy hả?
Chi Mai ra giọng người lớn:
– Mẹ à, tụi con cho dù có ba -bốn- năm chục tuổi đi nữa nhưng với mẹ thì vẫn mãi mãi là đứa trẻ con mà.
Bà Hương thở hắt:
– Coi bộ mẹ muốn đuổi con cũng không được. Con mới về là có đồng minh ngay rồi.Diệp Trúc nũng nịu:
– Mẹ ơi, dù con không có đồng minh và mẹ cương quyết đuổi con chăng nữa thì con vẫn không đi đâu.
Chi Mai lại xen vào, giọng hớn hở:
– Chị Hai ở lại thiệt hả chị Hai?
Diệp Trúc gật đầu:
– Ừ, chị làm sao để em thừa hưởng mọi thứ một mình chứ?
– Em không lo sợ bị chia phần. Có điều em ngạc nhiên quá. Dượng Út ...
đồng ý cho chị về đây sao? Dù gì hiện tại chị vẫn là con của dì dượng Út mà?
Bà Hương xua tay:
– Con nhỏ nhiều chuyện. Vừa nãy sốt sắng lắm mà bây giờ cũng đứng ngoài này huyên thuyên. Không chịu vô nhà à?
Ba mẹ con và nhà, vui mừng ríu rít.
– Mẹ ơi, ba con chưa về hả mẹ?
– Ừ, ba con hôm nay đi dự tiệc chiêu đãi ở mấy chỗ làm ăn quen biết. Có lẽ sẽ về hơi muộn một chút? ...Chi Mai à, đưa chị Hai con lên phòng đi rồi xuống phụ mẹ một chút. Chiều nay phải nấu bữa cơm tươm tất hơn mới được. Diệp Trúc, con thích ăn gì, mẹ nấu?
Diệp Trúc cười:
Với con thì món nào mẹ nấu cũng đều rất ngon. Nhưng mẹ đừng bày vẽ gì cả mẹ ạ. Con từ lâu đã có thói quen ăn kiêng, con ăn không nhiều đâu.
Bây giờ bà Hương mới ngắm kỹ con gái. Xong, bà chép miệng:
– Bày đặt kiêng cữ hèn chi ốm nhom!
Chi Mai không tán đồng. Cô nhận xét:
– Chị Hai có thân hình lý tưởng đó chớ. Như con đây mới rầu nè ...
Bà Hương phẩy tay:
Thôi đi, đừng có bày đặt kiêng cữ như chị con. Cứ để mập mạp như vầy mới là người thật sự khỏe mạnh.
Chi Mai thè lưỡi nhìn chị Hai. Diệp Trúc mỉm cười thú vị. Đúng là em cô có hơi dư bề ngang thật. Nếu muốn xinh hơn thì chí ít cũng cần giảm cỡ năm - bảy ký lô!
– Chị Hai! Đi theo em! Phòng chị trên lầu một, cách bài trí y như hồi đó. Có điều nó rộng và toàn đồ mới nghen.
Chi Mai kéo chị đi để không còn nghe mẹ cảnh cáo chuyện mập ốm nữa.
Căn phòng như lời Chi Mai nói, thật đẹp! Diệp Trúc xúc động, thầm cảm ơn ba mẹ vì chưa biết khi nào cô quay về nhưng vẫn dành cho cô một phòng với những gì thân thuộc của cô từ tám năm về trước.
Khép cửa phòng hai chị em lại ôm nhau, vui mừng cười không thành tiếng.
Ánh Sáng Tình Yêu
Chi Mai nói:
– Chị về em vui quá chừng!
– Thật không?
– Thật mà. Ít ra em cũng có thêm người trò chuyện. Và ...mỗi khi gặp vướng mắc s

Bài viết
Cùng Chuyên Mục: