hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của riêng mình, bên cạnh vẫn còn rất nhiều người, Tô Tiểu Lai cúi đầu xuống, mượn tóc che đi lỗ tai, chỉ có thể dựa vào ý niệm nói cho chính mình, không ai thấy được cô.
Mẹ cô vẫn như trước vẫn không quan tâm, đề nghị nói, “Không bằng chúng ta chụp ảnh gia đình ở đây đi?”
Tô Tiểu Lai hoàn toàn sụp đổ, kéo tay mẹ cô muốn đi, ai dè mẹ cô trong phút chốc đã đem máy ảnh đưa cho người qua đường, cái này đúng là dọa người mà.
Giây tiếp theo, chuyện tình bi kịch đã xảy ra, người qua đường kia lại có thể là địch thủ của cô, Triệu… Triệu Linh San, chỉ thấy vẻ mặt cô ta trào phúng, trong tay nắm chặt máy ảnh, ngả đầu, bộ dạng vênh vênh váo váo, giọng nói lộ vẻ chế nhạo, “Tô Tiểu Lai, không nghĩ tới người giống như cô mà cũng có thể lừa gạt vào đây ăn uống a, đây là ba mẹ cô à, cho các người chụp một bức ảnh gia đình giữ lại làm kỷ niệm vậy? Về sau không biết mấy người còn có cơ hội tham dự bữa tiệc long trọng thế này đâu!”
Mẹ cô ngay từ câu đầu tiên đã không nhịn được, cô ta đến đây có ý đồ tra hỏi cái gì? Vậy cho cô ta nếm thử sự lợi hại của bà đây. Vì thế mẹ cô xoa eo, hùng hổ, “Đây là nơi nào mà cho dã nha đầu cô tới hả, làm sao không có tố chất như vậy, cái gì nói về sau không có cơ hội tham gia bữa tiệc long trọng như vậy. Đây chính là khách sạn con rể ta khai trương, ta không có cơ hội đi mà ngươi được đi? Hừ.” Nói xong còn hướng về phía Triệu yêu nữ chụp một cái.
Triệu Linh San kinh hoàng, người một bên xem náo nhiệt cũng kinh hoàng.
Tô Tiểu Lai kinh ngạc rớt quai hàm, sao mẹ cô lại ở đây ăn nói hồ đồ hả…
“Bà nói bậy, không có khả năng, Trình đại ca làm sao lại có khả năng thích nha đầu điên như cô ta.” Triệu Linh San hoảng sợ trừng lớn hai mắt cãi lại.
Tô Tiểu Lai cúi đầu xuống, tính mẹ cô đã làm gì thì đến mười con trâu cũng không cản được, cho nên cha cô và cô chỉ có thể thờ ơ lạnh nhạt đứng một bên, chỉ mong mẹ cô có thể nhanh nhanh phát tiết xong, không cần làm ra chuyện gì quá đáng là tốt rồi.
Người xung quanh đến xem ngày càng nhiều, thỉnh thoảng còn có vài người đứng bên cạnh khẽ bàn tàn.
“Cha mẹ cô chẳng lẽ chưa từng dạy cô phải biết kính trọng bậc trưởng bối à? Hôm nay tôi sẽ thay cha mẹ cô dạy dỗ cô lại thật tốt.” Thời điểm mẹ cô vừa nói xong, vừa vặn có người bưng một ly champagne đến, bà tiện tay cầm ly champagne hắt về phía Triệu Linh San, không còn kịp nữa rồi, khi Tô Tiểu Lai ngẩng đầu lên champagne vừa vặn rơi xuống mặt Triệu Linh San, Tô Tiểu Lai âm thầm cảm thán ở trong lòng, là cô không tốt tự chuốc lấy nha, cố tình chọc mẹ tôi, hôm nay coi như cô xui xẻo a.
Bi kịch liên tiếp mà đến.
Tô Tiểu Lai vốn tưởng mẹ cô phát tiết xong rồi, việc này coi như đã xong, ai ngờ, “San San, cháu làm sao vậy?” Đột nhiên một ông béo từ đám đông nhảy ra.
Này này đây không phải là hiệu trưởng sao? Cô hổi hộp hơi run run đứng lên.
Chỉ thấy Triệu Linh San nhếch nhác không tả nổi nhảy lên trên người hiệu trưởng, khóc giống như bị trời lớn ủy khuất vậy, cô ta nức nở khóc chỉ vào Tô Tiểu Lai, “Chú, bọn họ, bọn họ bắt nạt cháu, còn có Tô Tiểu Lai, cô ta quá đáng lắm.” Nói xong càng khóc lớn tiếng hơn.
Mẹ cô đang đắc ý, hướng Tô Tiểu Lai hỏi, “Con khẩn trương cái gì? Ai vậy? Mẹ chỉnh đốn cho con.”
Ôi chao mẹ của con, lão nhân gia ngài thật là quá cường đại mà.
Con gái ngài ngay lập tức sẽ bắt buộc bị đuổi học đó.
Tô Tiểu Lai bình tình đứng đằng sau nói vào tai mẹ cô, “Mẹ, đây là hiệu trưởng trường con.”
Hiệu trưởng, hiệu trưởng là cái rắm gì hả? Quay đầu nhìn Tô Tiểu Lai, rốt cuộc hiểu được, chân mềm nhũn ra, may mà ba cô đứng một bên đỡ bà.
Chỉ thấy mẹ cô vẻ mặt cười làm làn

Bài viết
Cùng Chuyên Mục: