làm sao mà vẫn không để cho người khác bớt lo được vậy, aizz.” Trình Thiếu Phàm than thở, lông mi nhíu chặt, ngồi xổm trước mặt Tô Tiểu Lai xem vết thương ở gót chân của cô.
Tô Tiểu Lai ngồi ở trên ghế bành lớn, chân đặt trên đầu gối anh, bĩu môi, đang muốn nói cái gì đó. Lúc này tiếng chuông cửa vang lên, Trình Thiếu Phàm đứng dậy, mở cửa, khi quay lại đã cầm theo một đôi giày bệt màu vàng dành cho nữ, Tô Tiểu Lai ngẩng đầu nhìn, cái này chẳng lẽ là cho cô? Nào có nguyên tắc lễ phục dạ hội lại phối với giày đế bằng như vậy, để làm giảm đi giá trị con người hả, cô không cần, vì vậy, phút chốc Trình Thiếu Phàm đưa đôi giày kia tới, cô từ chối, chân lộn xộn muốn đứng lên, “Em không muốn đi đôi này, hay là cứ đi đôi dép cao gót kia đi!” Nói xong còn liếc mắt nhìn đôi giày cao gót còn đang vứt dưới đất.
Trình Thiếu Phàm dùng sức nắm bàn chân của cô, mười phần tức giận, “Em có tin là anh sẽ đem em ném từ trên này xuống dưới không.”
Đây chính là tầng 25 nha, ném xuống kia sẽ chết không toàn thây đó.
Tô Tiểu Lai bất động, làm trái lại lời anh, cô từ trước đến giờ đều bị chết rất thảm, bài học kinh nghiệm tàn khốc a.
Đột nhiên, Trình Thiếu Phàm nhẹ nhàng lấy tay vuốt ve cái lắc ở chân phải cô, Tô Tiểu Lai đóng băng lại như tượng, cũng không dám nhúc nhích, mặt cũng bị nhuộm thành màu đỏ, chỉ nghe thấy anh nói, “Cái lắc này em không được phép tháo xuống.” Trong giọng nói thản nhiên không nghi ngờ gì nữa mang theo cả mệnh lệnh.
Tô Tiểu Lai mặt càng nóng, bầu không khí trở nên khó chịu, cô cảm thấy thật xấu hổ, nhịn không được giương mắt ra quan sát vẻ mặt của Trình Thiếu Phàm, anh chẳng lẽ không có một tia cảm giác xấu hổ nào sao? Anh chẳng lẽ không cảm thấy quan hệ hiện tại của bọn họ có phần mập mờ sao? Thế nhưng, khuôn mặt lạnh lùng của anh vẫn bình tĩnh trước sau như một, không có gợn sóng nào, cũng không có chút biểu cảm.
“Tốt lắm, đi vào đi.” Một thanh âm lạnh lùng nhưng trong trẻo cắt ngang mơ mộng của cô.
“À.”
“Chân còn đau không? Có thể đi được không?”
Tô Tiểu Lai trước tiên dồn sức lắc đầu, sau đó lại gật đầu.
Hai người đi vào đại sảnh bữa tiệc, Trình Thiếu Phàm vừa đi đến đã bị một đám người vây xung quanh, Tô Tiểu Lai vội vàng thừa dịp tìm cơ hội trốn đi. Đi giày bệt vào đúng là dễ làm đại sự hơn, chỉ dùng công phu mất mấy chục giây, cô đã đến trước một núi đồ ăn, cầm lấy cái khay nhỏ, không ngừng lấy hết đồ ăn từ đông sang tây vào bên trong. Oa, ôi chao còn có bánh ngọt mà cô yêu nhất nữa, nhưng mà nhìn cái mâm trong tay đã đầy, cô hơi nhíu mày, nghĩ xem có nên lấy một cái khay nữa không, đột nhiên, một tay bị nâng lên, trực giác của Tô Tiểu Lai cho rằng anh cô đến đây, sợ tới mức ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên, “Tiểu Lai, em còn dám ăn bậy, lần trước bị viêm dạ dày còn chưa đủ khổ à.” Ôi chao thanh âm nghiêm túc này không giống với anh trai cô.
Ngẩng đầu lên, vừa vặn đối diện với đôi mắt xanh yêu mị của Dịch Xuyên Thần, Tô Tiểu Lai cười ha ha, “Thì ra là anh, em cứ nghĩ là…. Vừa đúng lúc, anh cầm giúp cho em cái khay này đi, em còn muốn lấy vài miếng bánh ngọt nữa.”
Nói xong liền đem cái khay đưa cho anh, những lời Dịch Xuyên Thần vừa mới nói hiển nhiên bị cô xem nhẹ, anh cũng không nhận lấy cái khay, rầu rĩ nhìn cô, “Tiểu Lai, em tìm một chỗ ngồi trước đi, để anh giúp em lấy, rồi bưng qua cho em.”
Tô Tiểu Lai đầu tiên là nghi ngờ nhìn anh, anh tốt như vậy sao, nhưng sau khi nghĩ lại, sinh nhật lần trước không phải là còn cùng cô ăn điên cuồng sao? Hình tượng của Dịch Xuyên Thần dần dần tốt lên trong mắt cô, cô hình như không ghét anh lắm.
“Vậy được rồi, anh nhanh lên đi.” Vì thế cô vui vẻ cầm cái khay chất đầy đồ ăn đi tìm chỗ trống ngồi.
Không bao lâu s


Bài viết
Cùng Chuyên Mục: