căn cước và hộ chiếu đưa cho Bình Nguyên. Cô nhân viên tiếp tân lại một lần nữa sửng sốt: Ồ, cô ấy có quốc tịch Mỹ! .... hai người theo nhân viên phục vụ lên phòng. Phòng của Bình Nguyên kế bên phòng Diệp Trúc. Căn phòng rộng rãi đầy đủ tiện nghi, giống như căn hộ cao cấp - chỉ thiếu gian bếp. Từ đây, đứng bên cửa sổ có thể nhìn thấy hồ Xuân Hương thơ mộng xa xa phía dưới. Xa hơn là đồi cù với màu xanh của thảm cỏ mượt mà, Diệp Trúc liên tưởng đến dáng của một thiếu nữ nằm nghiêng, đầu gối trên đôi tay trần. ....mềm mại và gợi tình.
Cô bảo lên đây vì công việc nên Bình Nguyên đề ra thời gian biểu cho buổi chiều đầu tiên là sau khi tắm rửa nghỉ ngơi, cả hai sẽ xuống phố dạo một vòng, xem xét qua tất cả các lô đất được đề xuất cho dự án. Sau đó cả hai cùng đánh giá rồi fax về cho giám đốc Hồ Ba. Tiếp đó mới thương lượng, nếu giám đốc đã cho ý kiến xúc tiến dự án.
Bình Nguyên nói:– Năm giờ rưỡi chiều chúng ta về ăn cơm tại khách sạn. Buổi tối nghỉ ngơi.
Tuy nhiên cô có muốn đi đâu. thì gọi tôi đưa đi. Tôi lất rành Đà Lạt, có thể hướng dẫn cô. chứ cô đi lơ tơ mơ là bị lạc đó.
– Nguyên cười nói thêm - Nếu để cô bị thất lạc hay gặp phải rắc rối gì thì tôi chết với cô chú và nhỏ Chi Mai.
Diệp Trúc sờ mũi:
– Anh làm tôi phổng mũi rồi nè. Nghe anh nói chắc người ta tưởng tôi là đại tiểu thư còn anh là tên vệ sĩ rất ư trung thành.
– Không dám đâu. Tôi chỉ vì cái chung của công ty và tình cảm của hai gia đình Cô đâu có cái giá bằng một đại tiểu thư chứ.
Diệp Trúc sầm mặt. Tên trưởng phòng chết tiệt. Vậy mà mới lúc trưa nay còn dẻo đeo cái miệng bảo cô hãy làm bạn của hắn. Đúng là không thể nào có chút thiện cảm với hắn được! Hắn chỉ coi cô là trò đùa là một chú gấu hề. để hắn, trêu cợt mà thôi!? Cô ghét hắn!chương 7:
Ăn cơm dưới nhà hàng xong .Diệp Trúc lên phòng. Bình Nguyên chạy theo cô hỏi:
– Tối nay cô thích đi đâu?
Cô đáp khô khan:
– Tôi hơi mệt, muốn ngủ sớm thôi.
Bình Nguyên gật đầu:
– Ừ phải. Tôi cũng thấy mệt quá, phải nghĩ ngơi mới được. Chúc ngủ ngon nhé.
– Cảm ơn.
Bình Nguyên tựa vào lan can thang lầu nhìn theo Diệp Trúc, cô bước đi ung dung không hề ngoái lại. Nguyên cắn môi, hiện tại anh như rơi vào ngõ cụt!
Không còn cách nào sao? Buổi tối ở thành phố cao nguyên với cái lạnh như ở mùa đông, thích hợp cho đi chơi bên người con gái đẹp. Bình Nguyên hoặc nằm chèo queo trong căn phòng rộng hoặc là ra ngoài tiền sảnh khách sạn và chong mắt ngó nam thanh nữ tú tay trong tay đi lại dập dìu ư? Ôi vậy thì còn quái gì là thú vị của đêm Đà Lạt chứ? ...Bình Nguyên rơi vào chán nản và ấm ức vô cùng.
Một cô gái anh từng ghét và gây sự đến mức muốn bạt tay cô ta. Nhưng cô ta lại có sức hút mãnh liệt khiến anh muốn phớt lờ mà không sao lờ được. Cô ta ngang ngạnh, kiêu kỳ và dữ dội bao nhiêu. Bình Nguyên lại càng muốn tìm cách chinh phục bấy nhiêu.
Có cảm giác như ai đó đang nhìn mình chăm chú, Bình Nguyên ngẩng lên.
Cô gái trẻ đứng cách anh vài bước. Anh ngờ ngợ.
Cô gái tủm tỉm:
– Anh chưa nhận ra là ai à?
– Cô ...trông quen lắm nhưng ...?!
Cô gái hờn dỗi:
– Anh Bình Nguyên tệ vừa phải thôi chứ!? Cho anh ba phút nữa thôi nha.
Vẫn không đoán được thì bị phạt à nha.
Giọng hờn dỗi với ngữ điệu Đà Lạt chính tông làm Bình Nguyên buồn cười.
Vẫn chưa thể nhớ được cô ta là ai. Cô xoáy tia nhìn dữ dội vào Bình Nguyên.
Có lẽ mặt Bình Nguyên lúc này trông ngáo ộp lắm nên cô che miệng cười khúc khích.
– A! nhớ ra rồi! Anh nhớ ra rồi!
Bình Nguyên bật dậy reo vui và chụp lấy tay cô mà lắc thật mạnh:
– Mỹ Nga! Cái kiểu che miệng cười khúc khích của em thì anh nhớ tới già!
Mỹ Nga xìu mặt như quả bóng xì hơi:
– Buồn quá! Vậy là hết được quyền phạt rồi!?
Bình Nguyên cười lớn:
– Đừng bu

Bài viết
Cùng Chuyên Mục: