Chấp nhận … buông tay người ấy ra khi người ấy muốn nắm chặt một bàn tay khác …
Chấp nhận … lừa dối người ấy rằng tình yêu của hai người thật sự chấm dứt để người ấy không còn phải bận tâm suy nghĩ …
Chấp nhận … thay thế giọt nước mắt bằng những nụ cười cho dù trong lòng … đau nhói.
Và giờ, ngay lúc này đây, đã ba năm từ khi anh và em không còn là của nhau, em không còn như ngày xưa nữa.
Người ta thường bảo thời gian sẽ chữa lành tất cả, nhưng với nhiều ai đó thôi anh ah, em hình như không may mắn nằm trong số đó. Vì cuộc tình ngắn ngủi ngây thơ tuổi học trò đó mà em sợ. Em sợ người ta lại lừa dối em thêm lần nữa, sợ em lại bị ai đó đá, sợ cái cảm giác được yêu thương rồi lại bị gặm nhấm nỗi đơn côi một mình. Em giờ đã là cô sinh viên năm thứ ba rồi đấy anh ah. Nhiều khi nhìn người ta tay trong tay, em cũng ước được như họ. Lúc đó em chỉ mong, giờ chỉ cần ai tỏ tình với mình thôi là em sẽ gật đầu liền, hay là chỉ cần em có cảm xúc với ai thì em sẽ sẵn sàng bày tỏ tình cảm ngay. Nhưng thật khó anh ah, em vẫn chơi với họ rất vô tư, nhưng chưa bao giờ nghĩ là em sẽ yêu được họ, cũng có vài người tỏ tình, muốn tiến hơn tình bạn đấy anh ah. Nhưng em lại không như mình nghĩ, em sợ những lời tỏ tình đấy, và em thẳng thừng từ chối để rồi vẫn xem họ là những người anh, người bạn mà em yêu quý mà thôi. Phải chăng anh chỉ đi ngang qua em ngắn thế thôi, nhưng anh lấy đi cả bốn ngăn trái tim của em theo cùng rồi. Thời gian hình như là chưa đủ để em mở lòng với họ anh ah. Và theo thói quen, thỉnh thoảng em vẫn phải gặm nhấm nỗi nhớ anh da diết!
[em">Một phần trong em đã sai lầm.[/em">
[em"> Một phần trong em vẫn luôn hi vọng những điều không thể.[/em">
[em"> Một phần trong em lại dai dẳng những nỗi đau xưa cũ…[/em">
[em"> Không phải em nhớ anh …[/em">
Hà Nội, Một ngày mưa
Nguồn: blogradio.vn

Bài viết
Cùng Chuyên Mục: