y hết dũng khí chạy ra mở cửa.
Ở trong phòng lắc lư đi qua lại, cuối cùng không nhịn được, vì thế rón ra rón rén đi ra ngoài. Vừa mới mở cửa, xộc ngay vào mũi là một thứ mùi hỗn tạp. Trời ơi, nguy rồi, đại nguy rồi, chẳng lẽ là anh ở trong bếp nấu cơm? Tô Tiểu Lai lại hoảng hốt. Lúc này, mở cửa phòng bếp chỉ thấy dì Chu mặt mày tươi cười rạng rỡ: “Tiểu Lai à, ăn cơm thôi”.
Tô Tiểu Lai thở dài nhẹ nhõm: “Dì, dì làm món gì ngon ngon đúng không ạ?” Nói xong cô nhanh nhảu đi vào phòng bếp.
“Con xem lại con đi kìa. Đúng là con mèo nhỏ tham ăn mà. Ngày hôm qua dì cũng lú lẫn hồ đồ, thiếu gia nói dì là sẽ bay về vào buổi tối, dì quên mất. Buổi sáng qua lại đưa con mang về đây, bị cậu ấy trách một trận đó!”
Tô Tiểu Lai vừa nghe thấy thế, tay liền run lên bần bật: “Ưm…anh không ở nhà đúng không dì?”
“Sáng sớm nay thiếu gia phải đến công ty rồi. Còn nữa, Tiểu Lai, điện thoại di động con quên không sạc pin, hết pin rồi. Dì để một cái khác ở sofa phòng khách cho con đó” Đứa nhỏ này thật cũng quá vô tâm, di động hết pin tắt máy, thiếu gia liên lạc không được, lại hại bà bị thiếu gia cằn nhằn mãi.
Tô Tiểu Lai “dạ” một tiếng. Anh không ở nhà là yên tâm rồi.
******
Dì Chu nhìn nhìn đồng hồ, lại quay đầu nói với Tiểu Lai đang ngồi ở sofa nói: “Năm giờ rồi, dì về đây.”
Tô Tiểu Lai vừa nghe dì Chu phải đi về liền giãy nảy, chạy như bay đến bên người bà: “dì Chu dì Chu, dì ở lại ăn cơm chiều với con đi. Ăn cơm một mình chán lắm” Tô Tiểu Lai lại giở tuyệt chiêu năn nỉ. Dì Chu mà đi thì cô biết làm sao? Anh mà về thì không phải là mặt đối mặt sao?
Dì Chu mỉm cười, lắc tay nói: “Thiếu gia kêu buổi tối sẽ về. Dì còn nhiều việc phải làm lắm, dì về đây.” Dứt lời, bà liền đi ra khỏi cổng. Tô Tiểu Lai gấp gáp đến mức kéo tay bà lại. Dù thế nào đi nữa cũng không thể để bà đi được. Cô còn nghĩ đến phải làm sao cho bà ngủ lại nữa mà, cô không dám đối mặt với anh đâu ~~ huhuhu….
“Con thật là…Ngày hôm qua còn ước giá mà dì rời đi sớm cơ mà, sao hôm nay lại thế…”
Lời nói còn chưa ra hết khỏi miệng, cô đã nghe thấy tiếng mở cửa. Tô Tiểu Lai bị dọa đến bất động, không xui xẻo như vậy chứ?
Không…không…không…không….Cô cầu nguyện trong lòng đến tận một trăm lần.
Cửa bị đẩy thẳng ra, giọng nam trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên: “Mọi người đang làm gì vậy?”
Tô Tiểu Lai kinh ngạc, buông tay ra. Dì Chu cũng sửa sang lại quần áo, cung kính nói với Thiếu Phàm: “Thiếu gia, cậu đã về. Vừa nãy Tiểu Lai đang nằng nặc giữ tôi lại không cho đi đó.”
Trình Thiếu Phàm đổi giày, liếc Tô Tiểu Lai một cái, lại nói với dì Chu: “Dì Chu à, mấy ngày hôm nay dì vất vả rồi.”
Tô Tiểu Lai nhìn bóng lưng dì Chu rời đi..Lòng của cô thật lạnh, lạnh buốt, lạnh hơn cả khi ăn kem, lần này là lạnh từ tâm can, xương cốt…..
Xoay người, Trình Thiếu Phàm nhíu nhíu mi, nhìn thẳng Tiểu Lai.
Tô Tiểu Lai né tránh ánh mắt của anh, vân vê góc áo, đứng im không nhúc nhích…Trời đất quỷ thần ơi, mau đến cứu con đi! Bây giờ, lúc này, ngay lòng dũng cảm để nhìn mặt Thiếu Phàm cô còn chưa có nữa là….
“Tô Tiểu Lai, đi giày vào.”
Tiểu Lai lúc này mới để ý rằng mình không đi giày. Thật quá thảm hại! Lại chọc giận anh nữa rồi.
Đi giày xong, Tiểu Lai thầm nghĩ phải làm gì đó để dịu lại bầu không khí nặng nề này thôi, vì thế : “Anh, em rót cho anh ly nước nhé?”
“Khỏi! Em thay quần áo, đi ra ngoài với anh.”
Tô Tiểu Lai hạ ly nước trong tay xuống, vốn muốn hỏi câu: “Đi đâu?” nhưng lại bị ánh mắt lạnh lẽo như băng của Thiếu Phàm xẹt qua nên đành im miệng.
Tô Tiểu Lai ngoan ngoãn trở về phòng thay quần áo.
Sau đó chừng mười phút, xe đã chạy bon b

Bài viết
Cùng Chuyên Mục: