ôi. Vậy chúng ta cùng mỏi mắt trông chờ xem sao.”
Dịch Xuyên Thần đi rồi, Trình Thiếu Phàm vẫn ngồi ở đại sảnh hút hết điếu thuốc rồi mới đi lên lầu.
Khi Tô Tiểu Lai tỉnh lại, đầu vẫn cảm thấy đau nhức, cô nhìn quanh một lượt trong phòng. Không đúng nha, đây không phải phòng của cô. Đây là đâu vậy? Chẳng lẽ đêm qua cô lại không về kí túc xá. Chết rồi, thảm rồi. Nếu để cho anh trai cô biết, thể nào cô cũng bị ăn mắng thậm tệ cho coi.
Lúc này, dì Chu mở cửa, từ từ đi vào phòng: “Tiểu Lai, tỉnh rồi à? Con cảm thấy khỏe chưa?”
“A, dì Chu. Tại sao dì lại ở đây?” Tiểu Lai ngồi dậy, vẻ mặt kinh ngạc.
“Tiểu Lai à, con bị bệnh đến mức trở nên hồ đồ sao? Tối hôm qua con vừa nháo vừa khóc, thiếu gia đã phải trông con cả đêm không rời đấy?” Dì Chu quan sát cô. Thật đúng là ngây ngô ngốc nghếch, thảo nào thiếu gia lại lo lắng cho con bé này như vậy.
Vẻ mặt của Tiểu Lai vẫn mờ mịt. Dì Chu nhìn cô như vậy, cô đành phải cố gắng nhớ lại mọi chuyện của đêm qua. Cuối cùng cô bỗng dưng bừng tỉnh.
“Dì Chu, anh con cũng ở đây ạ?” Tiểu Lai không khỏi căng thẳng đứng bật dậy. Bây giờ trong đầu cô là một mảnh hỗn loạn, làm sao cô có thể nghĩ ra được nhiều kịch bản cho tốt được đây.
Dì Chu hình như là nghĩ ra điều gì đó, nói: “Đúng rồi, sáng sớm nay thiếu gia phải sang Mỹ, nghe nói là lão thái gia bị bệnh, ông ấy còn dặn là phải mang theo cháu đi, nhưng thiếu gia nhìn bệnh tình của cháu hiện giờ, quyết định không đưa cháu đi cùng nữa.”
“Ông Trình bị bệnh ạ? Có nghiêm trọng không dì?” Nghĩ lại, cô cũng đã nhiều năm không gặp ông Trình rồi, sao đột nhiên ông lại đột nhiên bị bệnh chứ? Trong lòng Tiểu Lai buồn bã, chỉ mong ông không có việc gì là tốt rồi. Cô còn nhớ rõ, có năm nào ông Trình về nước thăm Thiếu Phàm, còn tặng cô bộ truyện tranh hài nhiều tập rất hay, khiến cô vui sướng coi làm bảo bối đến giờ.
“Dì cũng không rõ lắm. Nghe nói sức khỏe ông ấy vẫn tốt, cũng không biết sao đột nhiên lại ngã bệnh. Sáng nay thiếu gia cũng mới nhận được tin thôi.” Dì Chu cũng cảm thấy kì lạ, hai ngày trước ông ấy vẫn tốt đẹp mà, còn bảo là muốn đi du lịch nữa, sao nói ngã bệnh liền ngã bệnh ngay vậy?
“À, đúng rồi. Thiếu gia nói là trong thời gian này , cháu phải ở lại đây dưỡng bệnh cho thật tốt, dù thế nào cũng không cho cháu đi.”
Sao anh lại làm vậy chứ? Dù có ở cách xa như thế nào vẫn không quên quản thúc cô. Thật là!
“Vậy còn khóa học chính trị của cháu làm thế nào bây giờ?” Tô Tiểu Lai đột nhiên nhớ ra, mình vẫn còn nhiệm vụ gian khổ này.
“Cậu ấy không có nhắc đến. Nếu không cháu gọi điện cho cậu ấy hỏi xem.” Dì Chu đề nghị.
Cô không muốn mở miệng hỏi anh chuyện này đâu.
“Thôi, bỏ đi.” Tiểu lai duỗi tay, nằm trở lại giường.
***
Trải qua vài ngày nghỉ ngơi, Tiểu Lai bắt đầu khỏe hơn và vui vẻ trở lại. Mỗi ngày dì Chu đều bị cô làm cho nhức đầu. Biệt thự Trình gia một thời gian rồi không hề náo nhiệt như vậy, nhưng hiện giờ Tô Tiểu Lai thấy mình cũng bị dọa cho phát hoảng rồi, cô đi đến đâu cũng có người đi theo, cô đã nói với họ không biết bao nhiêu lần câu: “Đừng-có-đi-theo-tôi-nữa!!! Tôi sẽ không trốn ra ngoài đâu.” Nhưng có nói thế nào thì những người đó vẫn cung kính đáp lại một câu duy nhất với cô: “Đây là mệnh lệnh của thiếu gia trước khi rời đi, mong Tiểu Lai tiểu thư thứ lỗi.”
Tiểu Lai cảm thấy mình sắp phát điên rồi, hóa ra đây là sự trừng phạt của anh trai đối với cô.
Trải qua lời xin xỏ được quay về nhà trọ thất bại lần thứ n, Tô Tiểu Lai bám riết không tha, lần thứ n+1 thong thả đi đến bên dì Chu nói: “Dì Chu, dì có thấy thoải mái không ạ?”
Dì Chu nhắm mắt dưỡng thần, hưởng thụ sự phục vụ miễn phí của Tiểu Lai.

Bài viết
Cùng Chuyên Mục: