ơng, mặt âm trầm hỏi. “Vì sao?”
Cái này không phải là biết mà còn cố hỏi sao? Tổng giám đốc đúng là giảo hoat nha.
“Tôi không muốn người khác hiểu lầm, đến lúc đó lại phải đi thanh minh”.
“Tôi chính là muốn như thế”.
Hả?? Tổng giám đốc của chúng ta thế này là thế nào? Trước kia không phải ghét nhất cái kiểu nhân viên nữ líu ríu đeo bám không lo làm việc sao? Vậy thì hiện giờ sao lại thế, Tô Tiểu Lai thực sự là người như thế nào? Coi như là buộc cô một chỗ đi, nhưng đâu nhất thiết phải dùng cách này? Không thể hiểu được.
“Nhưng mà, tôi…”
“Tốt lắm, cứ kiên trì hai ngày tiếp theo đi”. Lần này miệng nói tuyệt không chấp nhận chối từ.
Chương 24. Con đường cao học không lối về
Bí thư Lý tiếp tục đưa cơm cho Tiểu Lai thêm hai lần nữa, Tiểu Lai vẫn im lặng không nói gì. Mặc dù ngày nào đồ ăn của cô cũng chất lượng hơn người khác, nhưng cô vẫn thực sự muốn hét to lên với bầu trời xanh là “Thứ tôi cần không phải cơm, mà là sự yên tĩnh”. Được rồi, anh họ Lý này so với anh đầu bếp chỉ có hơn chứ không có kém. Cô muốn dò hỏi vì sao anh ta lại đến đây, anh ta cũng chẳng la hét mà hoàn toàn giả câm giả điếc, còn luôn luôn biểu hiện bộ dạng kinh hãi, giống như là Tiểu Lai cô sẽ ăn anh ta sạch sẽ hay sao ý. Nhưng mà cuối cùng cô đã nhận ra một điều, kiếp trước cô khẳng định là gây ra một tội lỗi vô cùng to lớn, không thể tha thứ được với gia tộc anh em nhà họ Lý này, và bây giờ hai người cùng đến đây hợp sức trả thù cô. Hơn nữa còn làm cho cô tự biết khó mà lui, nếu không thề không bỏ qua. Haizz, thật là một kế hoạch vô cùng hoàn hảo o[╯□╰">o.
Khi đã hiểu ra vấn đề, Tô Tiểu Lai quyết định phải phá hỏng kế hoạch của hai người này bằng mọi giá, nơi này không cần chị thì còn đầy nơi khác cần chị, không thiếu chỗ nhé.Hiện giờ, tất cả anh chị em trong công ty này đều ghét cô mất rồi, chẳng nói đâu xa, ngay cả anh chị em trong bộ phận nhân sự cũng không thèm để ý đến cô nữa. Mỗi ngày cô đều ngồi ở bàn làm việc lướt web miễn phí đến mức nhàm chán, chơi hết trò này đến trò khác rồi cũng thấy không có ý nghĩa, điện, tốn điện, tốn nước và mọi thứ đều thấy tốn kém lãng phí, trong lòng cô cũng thấy bất an. Bác Mao không phải luôn ủng hộ tất cả mọi người phải biết tiết kiệm sao?
Nghĩ vậy, Tô Tiểu Lai lại lặng yên không một tiếng động đứng dậy, cho tất cả mọi thứ trên bàn của mình vào túi. Trước khi rời đi, trong lòng cô lẩm nhẩm đọc một bài thơ hay: “Nhẹ nhàng ta rời đi, ta giữ im lặng đến cùng. Ta để ý đến túi quần, cẩn thận không để lộ bác Mao ra ngoài”.
Giờ phút này Tô Tiểu Lai cảm thấy vô cùng đau khổ, bởi vì cô đã tình nguyện làm việc nhiều ngày như vậy nhưng không nhận lại một chút thông báo gì về tiền lương. À nhưng chẳng phải tiền lương tháng này phải là bù vào trả tiền cho chiếc điện thoại mới của cô sao? Điều cô tiếc hơn nữa là tiền lương những tháng sau này của cô… cũng thế.
Cô đã muốn từ bỏ, thật sự muốn từ bỏ, nhưng còn có một tòa núi cao sừng sững ngay trước mắt cô. Trình-Thiếu-Phàm, phải, anh ấy có đồng ý cho cô đi không???Không thể đoán được, anh nuôi của cô có phải là người dễ đối phó đâu cơ chứ.
Tiểu Lai hốt hoảng vào thang máy, rất nhanh đã lên tới tầng 28. Ra khỏi thang máy, cô đi vài bước, bỗng nhìn thấy Linda cùng Bí thư Lý, hai người này đang nói chuyện với nhau về điều gì đó. Rồi sau đó họ quay sang nhìn Tô Tiểu Lai, bí thư Lý có vẻ không được tự nhiên, mặt còn hơi hơi nóng lên nhưng Linda thì lại vô cùng nhiệt tình, có ý tốt kéo tay cô, hỏi: “Tiểu Lai, tới gặp cậu phải không?”
Cậu? Ôi trời, người này đúng là có trí nhớ siêu phàm, ngay cả chính cô còn quên mất chuyện này rồi.
Tiểu Lai có chút xấu hổ, đáp: “Vâng ạ.”
Bí thư Lý ngây ngẩn

Bài viết
Cùng Chuyên Mục: