u nhìn anh với ánh mắt trông đợi, cộng thêm cả ngữ khí cầu xin, “Anh, em sai rồi.” Cô biết giờ phút này cô phải tỏ ra đáng thương, càng đáng thương sẽ càng dễ được tha thứ.
Đúng là chứng nào tật nấy, anh đang cố kiềm chế nội tâm đang có một ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, cố bình tĩnh hỏi, “Nói đi? Anh sẽ không trách em.”
Cô đứng lên ngay lập tức, lau mồ hôi trên trán, nói, “Là anh nói đấy, anh nói anh sẽ không tránh em, đến lúc đó anh đừng có nổi giận đấy.”
“Ừ.” Anh đáp.
“Quần áo này em đều bán cho bạn bè, em đã cầm tiền mua ít quần áo khác và máy tính xách tay.” Cô nhìn sắc mặt anh trai đột nhiên biến đổi, vội vàng nói tiếp, “Anh nói, anh sẽ không giận, anh đã nói rồi không thể nuốt lời được!!!”
Anh đứng dậy, ấn tay vào trán cô, cố đè nén tức giận nói, “Tô Tiểu Lai, chuyện này anh sẽ không nói thêm nữa. Nhưng em nói đi, sau này còn dám tái phạm không?” Anh quả thực đang rất nhịn, cố nhịn, phải nhịn thôi.
“Không đâu, em thề, em hứa, em đảm bảo đấy.” Cô tuyên bố lời thề son sắc.
******
Mùa hè, thời tiết luôn nóng bức như thế này.
Bầu trời cao vời vợi mang màu xanh nhạt, không một gợn mây, không một cơn gió, trên đỉnh đầu ánh mặt trời còn tỏa rực rỡ, cây cối hai bên đường lặng lẽ đứng đó tỏa bóng râm ít ỏi. Trên con đường lớn rộng mở chỉ thấy hình bóng hai người. Trình Thiếu Phàm kéo chiếc valy nặng trịch đầy đồ đạc đi về phía trước, Tô Tiểu Lai mệt mỏi lê bước theo sau.
Đi mãi đi mãi khoảng cách hai người càng ngày càng xa.
Cách đó không xa, cô nhìn thấy anh đang nhận điện thoại, loáng thoáng nghe được mấy câu đối thoại anh nói, “Hả, thật không?… Sao tớ lại không biết chuyện này?… Được rồi, tớ sẽ nói với con bé.”
Bỗng dưng, anh xoay người, tháo kính râm xuống, nhìn về phía cô hét to, “Tô-Tiểu-Lai!!!”
Cô không hiểu chuyện gì xảy ra, sao anh lại mang cả họ lẫn tên của cô mà gọi thế kia, chẳng lẽ đi chậm một chút cũng bị mắng sao? Cái tên gia trưởng này!! Mặc kệ có chuyện gì xảy ra, cô vẫn ngoan ngoãn chạy nhanh về phía anh, cô còn chưa có thời gian để thở, chưa có thời gian lau mồ hôi, đã chợt nghe thấy giọng nói đầy tức giận của anh, “Em đúng là đã chạy đến công ty Xuyên Thần phỏng vấn, vậy mà không đến tìm anh.”
Đầu óc của cô còn đang ở trạng thái hỗn loạn, có chút không hiểu rõ ràng anh cô đang nói cái gì. Phỏng vấn ? Cô chỉ đến mỗi một công ty phỏng vấn mà thôi, vỗ trán, a, nhớ rồi, cô lập tức phản ứng kịp thời.
“Em, em…” Cô rất muốn giải thích, lúc cô vào đó phỏng vấn cũng không biết là công ty của Dịch Xuyên Thần, nhưng cô vốn muốn giải thích như vậy, nhưng….
“Em rất ghét nhìn thấy anh phải không?” Anh giận dữ cuồng loạn nói, tức giận bao phủ vẻ lạnh lùng lên khuôn mặt hoàn mỹ của anh.
Nhìn mặt anh chợt biến thành màu xám xịt, mặt cô cũng bắt đầu sợ hãi tớ mức trắng bệch. Chưa bao giờ thấy anh tức giận như vậy,đơn giản chỉ là một buổi phỏng vấn nhỏ như vậy mà còn có thể làm anh tức giận như vậy, cô thật chẳng hiểu rõ ràng. Nhưng anh cứ tự coi mình là hiểu rõ mọi chuyện, cho là cô ghét anh. Thực ra ghét chỉ chiếm một phần thôi, phần nhiều là sợ hãi.
“Tô Tiểu Lai, trả lời anh.” Nhìn Tô Tiểu Lai sững sờ, giọng nói anh dường như bình tĩnh lại một chút, nhưng đôi lông mày rậm vẫn nhíu chặt lại.
“Không có, anh, em…” Cô cảm thấy giờ mình mà giải thích chắc chắn sẽ càng đổ thêm dầu vào lửa, bây giờ cô rất hy vọng mình ngất xỉu đi, phải ngất xỉu là cách tốt nhất, có ngất xỉu đi thì mọi chuyện không cần giải quyết nữa. Cũng không biết nắng quá to hay tâm lý đã ngầm ám chỉ rõ ràng mãnh liệt, đột nhiên trước mặt cô dần tối đen, thực sự mờ nhạt.
Cô rất sợ mình bị ngã phải nền đất xi măng cứng rắn

Bài viết
Cùng Chuyên Mục: