Tô Tiểu Lai phấn khởi vô cùng, ha ha, anh trai không ở nhà, cái này đúng là tín hiệu làm người ta mừng như điên như dại đó mà.
Cô rón rén bước ra phòng khách, tính tắm rửa một lúc rồi đi thẳng đến phòng ngủ, như vậy thì anh sẽ không mắng cô được, ít nhất thì đêm nay cũng không mắng được, Tô Tiểu Lai mang tinh thần A Quy ở lại quấy phá [1">.
Tô Tiểu Lai lấy quần áo đi tắm, đụng tay đến nắm cửa phòng tắm, nhưng nó tự nhiên lại xoay nửa vòng ngược lại, cạch một tiếng, cửa mở.
Tô Tiểu Lai choáng váng, quần áo ôm trong tay rơi xuống đất.
Cái quái lạ gì vậy……………
Bầu không khí này cực giống trong phim ma Nhật Bản, làm cô bắt đầu miên man tưởng tượng…………
Ngay lập tức cô che lỗ tai, hét to một tiếng : “Có maaaaaaaaaa………..”
Sau đó bỏ chạy.
Lúc này, cửa mở.
Âm thanh trầm thấp truyền đến : “Chạy cái gì? Là anh đây”.
Tô Tiểu Lai quay đầu, xoay người.
Lại là một tiếng hét to. “A………”
Chương 16. Trung thực
Tô Tiểu Lai mở to mắt, lắp bắp nói: “Anh, …anh, anh tại sao lại không mặc quần áo?!!!”
Đầu cô có chút hỗn loạn, tuy ở dưới trướng của Từ Tố và Lí Ly, cô thật sự đã xem qua không ít, nhưng dù sao cũng là cách một lớp màn hình, xem nhiều thế nào cũng không có cảm giác chân thật. Nhưng mà bây giờ, bây giờ, một-người-đàn-ông-thật-sự!! Một người đàn ông thực sự đang quấn khăn tắm, đứng cách cô không quá một thước, cái hiện trạng cảnh xuân phơi phới này làm cô có cảm giác mình hít thở không thông.
Lúc này phòng tắm đang lập lờ mờ ảo hơi nước, không khí thoảng mùi hương thơm ngát, mặt cô bắt đầu nóng lên, lập tức trở nên đỏ bừng.
Trình Thiếu Phàm không chút để ý đến sự bối rối của cô, khoanh hai tay lại, chớp mi mắt nói: “Thế sao em còn nhìn?”
Cô lại càng bối rối, mặt phút chốc chuyển từ hồng sang trắng bệch. Nếu không phải bởi vì dáng anh còn chuẩn hơn những diễn viên nam vốn đã nóng bỏng trong phim thì em sẽ không phải không khống chế được mà liếc nhìn nhiều như vậy. Nếu anh nuôi mà biết được ý nghĩ của cô lúc này, đảm bảo xác sẽ không toàn thây.
Đúng lúc đó, Trình Thiếu Phàm xoay người nhặt quần áo vương vãi trên đất, trong đó còn có quần lót đáng yêu của cô.
Mặt cô thoắt chốc lại đỏ bừng một lần nữa.
Giây tiếp theo, cô như mũi tên lao về phía anh, giật lấy quần áo trong tay anh, vọt vào phòng tắm.
Tại thời điểm cô đóng cửa phòng tắm, khóe môi anh khẽ nhếch lên như thấp thoáng nụ cười tươi.
********
Tô Tiểu Lai tắm xong còn đang miên man suy nghĩ về chuyện vừa rồi, đi đến phòng khách liền thấy Trình Thiếu Phàm mặc quần áo bình thường ngồi ở ghế sô pha, mắt nhắm lại nghỉ ngơi. Cô không khỏi mừng như điên, xem ra hôm nay vẫn có thể tránh được một kiếp rồi.
Vì thế, cô di chuyển thật nhẹ nhàng, chậm rãi đi về hướng thư phòng.
Tayvừa chạm đến được nắm cửa thư phòng, Tô Tiểu Lai mừng thầm trong lòng.
Nhưng mà ngay sau đó, phòng khách yên tĩnh vang lên một âm thanh êm dịu.
“Đứng lại!!”
Hai chân Tô Tiểu Lai bắt đầu run lên, xem ra đêm nay không thể tránh được kiếp số rồi.
Đầu tiên quay đầu lại, sau đó xoay người, đi đến bên cạnh Trình Thiếu Phàm như một đứa trẻ đang sợ hãi.
Trình Thiếu Phàm nhướn mắt liếc nhìn cô một cái, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh, giọng đều đều: “Ngồi xuống.”
Tô Tiểu Lai nào dám đi vào hang cọp, anh càng tỏ vẻ bình thường, cô lại càng cảm thấy sợ hãi, sợ rằng đây là bình yên trước bão táp.
“Không cần, em đứng được rồi ạ.” Tô Tiểu Lai cúi đầu như một đứa trẻ mắc lỗi.
Trình Thiếu Phàm hỏi: “Hôm nay vì sao không nghe điện thoại?”
Bão táp đến rồi…
“Bở


Bài viết
Cùng Chuyên Mục: