à nâng niu sao?
“Tiểu Lai, thì ra hai người ở đây.” Một giọng nam trầm ấm làm gián đoạn suy nghĩ miên man của La San.
“Anh, Tiểu Thần Thần, sao hai người không chơi nữa?” Tô Tiểu Lai nhìn Trình Thiếu Phàm và Xuyên Thần một trước một sau đang đi đến, cợt nhả nói.
“Tiểu Lai, sau này em đừng gọi anh là Tiểu Thần Thần nữa, khiến anh cứ giống như bạn bè của em đấy, sao em không gọi anh là anh Dịch? Anh Xuyên? Anh Thần cũng được.” Dịch Xuyên Thần bị cô gọi như thế thì thấy mình không khác gay là mấy.
“Anh lúc nào chả thích đẹp, em gọi anh là Tiểu Thần Thần, nghe thật là hay, chị La, chị nói đúng không?”
La San gật đầu mỉm cười.
Trình Thiếu Phàm một lần nữa cố nén cười vì cô.
“Được rồi, đừng đùa nghịch nữa, đang chơi cái gì đấy, máy gắp thú à?” Trình Thiếu Phàm đến gần.
“Hix đúng, nhưng mà em vẫn chưa gắp được con nào cả.” Tô Tiểu Lai nhún vai, tức giận nói.
“Em ngốc như vậy thì làm sao gắp được. Thôi để anh gặp cho.”
Tô Tiểu Lai gật đầu lia lịa.
Trình Thiếu Phàm đi đến máy chơi game trước mặt, bỏ tiền xu vào, điều chỉnh hướng đi cái kẹp gắp, nhắm ngay mục tiêu, ấn nút, kẹp gắp hạ xuống, một con thỏ bông bị mắc vào kẹp gắp. Tô Tiểu Lai há miệng hình chữ O, sau đó vỗ tay, hưng phấn nói: “Woa, anh, lợi hại quá đi.” Cô không ngờ được Trình Thiếu Phàm cũng giỏi trò này, La San đứng cạnh cũng ngạc nhiên không kém.
Dịch Xuyên Thần khinh bỉ nói: “Chỉ là chút kỹ năng lừa gạt các cô gái thôi.”
“Vậy anh cũng gắp thử đi, hừ!” Đây là lần đầu tiên Tô Tiểu Lai tỏ ra bất công, bênh vực khi Trình Thiếu Phàm bị người ta nói đểu.
“Ấu trĩ.” Dịch Xuyên Thần khịt mũi nói.
“Anh mới ấu trĩ, cả nhà anh đều ấu trĩ.”
“Em, em…”
“Em cái gì mà em, nhàm chán.” Tô Tiểu Lai còn quay sang anh ta làm mặt quỷ siêu cấp vô địch xấu.
Dịch Xuyên Thần bị mặt quỷ của cô làm cho cười: “Tiểu Lai, em thật sự là rất đáng yêu, khó trách anh em thương em như vậy.”
“Anh em thì phải thương yêu nhau chứ” Lại là một câu làm anh cứng họng.
Tô Tiểu Lai đối đáp với anh ta, nhìn về phía Trình Thiếu Phàm, thấy La San ôm trên tay một đống thú bông, Tô Tiểu Lai vui mừng không thôi.
Đến khi ra khỏi khu game, Tô Tiểu Lai cầm theo hai túi thú bông to, vốn là muốn đưa một túi cho La San nhưng cô ấy từ chối, lý do là không thích thú bông. Kỳ thật La San không thích thú bông, nhưng những thú bông đó đều là do Trình Thiếu Phàm tự tay gắp được lại là chuyện khác, thế nhưng cô tự mình hiểu được, thú bông đó là Trình Thiếu Phàm gắp cho Tô Tiểu Lai, cô không dám lấy, cũng không dám mơ tưởng. Nhưng mà cuối cùng Tô Tiểu Lai vẫn nhất quyết đưa cho cô một túi thú bông đáng yêu, bắt cô phải nhận cho bằng được, thế nên cô mới lấy. Thật sự mà nói tuy chỉ có một túi, nhưng đối với cô là đủ rồi.
Buổi tối bốn người cùng nhau ăn cơm rồi chia tay nhau, Tô Tiểu Lai ngồi ở trên xe vẫn vui như trẩy hội, lấy từng con thú bông ra đặt trên xe.
“Hôm nay đi chơi có vui không?”
“Vui, đương nhiên là vui ạ !!!!”
“Đã trễ thế này rồi, hôm nay về nhà anh ngủ đi.”
“Không đâu, em muốn về trường, em không muốn lại phải ngủ ở ghế sô pha.”
“Anh đã kêu người lau dọn thư phòng sạch sẽ rồi.”
“Vậy thì được, em đến nhà anh, dù sao bây giờ có nhiều thú bông thế này cũng không có chỗ để, để ở thư phòng của anh vậy.”
Chương 13. Kỳ thi
Sau đợt gửi tiền của anh trai, Tô Tiểu Lai được ăn no miễn phí vô tư vô lo vài ngày, sau đó cô bắt đầu theo ba chị em thân thiết của mình lên thư viện tự đọc. Quần áo thức ăn đều không thành vấn đề, nhưng kì thi cuối kỳ phải giành được vị trí đầu.
Mấy ngày nay, chỉ cần đi ngang qua thư vi

Bài viết
Cùng Chuyên Mục: