Tô Tiểu Lai lắng nghe gật đầu, một chữ không bỏ sót lời ông Trình nói.
Ông Trình vui mừng, thở dài, “Nha đầu Tiểu Lai này, không thích nghe ông kể phải không?”
Tô Tiểu Lai lắc đầu, thành khẩn nói, “Con rất muốn nghe mà, ông nội của con cũng thường xuyên kể, ông và ông nội của con đều là những nhân vật anh hùng.”
Ông Trình bị chọc cười, “Cháu gái còn tri kỉ hơn thằng cháu trai kia, con thấy đấy, ông đến đây đã hai ngày, ngày nào ông cháu mình cũng chơi với nhau. Tên tiểu tử Thiếu Phàm kia đến cái mặt quỷ cũng chưa thèm ló ra, vẫn là nha đầu Tiểu Lai nhà chúng ta ngoan nhất.” Ông thực sự đã coi cô thành cháu dâu rồi!
“Ha ha, anh trai còn bận nhiều việc mà, ông nội à, ở với ông con thấy vui vẻ hơn đấy.” Không phải sống dưới con mắt của anh cô, cô còn không biết hưởng thụ đâu hết cái sung sướng này.
Ông Trình cười to, “Đã bao năm rồi, vậy mà tên nhóc Thiếu Phàm này vẫn không quên bắt nạt con hả?”
Câu này nói ra làm tim Tô Tiểu Lai nhảy lên, một nỗi khổ sở trong lòng trào dâng, vừa rồi còn sôi nổi nhưng bây giờ thì im lặng không nói gì.
Ông Trình vuốt tóc cô, ôn hòa nói, “Nha đầu này, có gì oan ức nào? Nói với ông nội, ông nội nhất định sẽ giúp con dạy dỗ nó.”
Bao nỗi oan ức cô không thể đếm được, nên bắt đầu nói từ đâu đây. Ngẫm nghĩ mấy chuyện gần đây nhất, đột nhiên, chuyện trở lại ký túc trường không phải là không thực hiện được sao? Ông Trình có thể nói là vị cứu tinh tuyệt vời của cô nha!!
Cô nhướng lông mi, ánh mắt sáng ngời lấp lánh, nắm lấy bàn tay đầy nếp nhăn của ông Trình, vẻ mặt đáng thương ấm ức nói, “Ông nội à, anh con, anh ấy không bắt nạt con đâu mà, anh ấy chỉ giúp con xin nghỉ mấy ngày ở nhà tự học, hơn nữa mỗi ngày còn phải hầu hạ này nọ anh ấy, lúc nào cũng phải ở cùng anh ấy không được phép rời đi.” Nói xong còn chỉ vào hiện trường lấy chứng cứ phạm tội, lại nhẹ nhàng nói tiếp, “Lần trước ông cũng thấy đấy, anh ấy cũng chỉ bắt con mát xa một chút hết cả buổi chiều thôi.” Âm cuối còn kéo dài, mắt chớp chớp để cố nặn ra nước mắt, diễn vẻ đáng thương rất chuyên nghiệp. Đến ngôi sao quốc thế cũng không làm được như cô đâu. Ha ha.
Ở xa xa người nào đó ngồi trong văn phòng công ty liên tục hắt xì hai cái, bí thư Lý ngồi một bên báo cáo công việc quan tâm mấy câu, “Trình tiên sinh, thời tiết dần dần chuyển lạnh rồi, anh nên chú ý giữ gìn sức khỏe.”
Ông Trình bị sốc đến đau lòng, tức giận gọi trực tiếp lão quản gia vào, “Lập tức gọi điện thoại cho thiếu gia, bảo nó về nhà ngay lập tức.”
Nói xong còn quay sang an ủi cô, “Nha đầu ngoan, con yêu tâm, ông nội nhất định làm chủ cho con, ngày mai phải đến trường học.”
Âm mưu đã thực hiện thành công, khóe miệng Tô Tiểu Lai nhếch lên một nụ cười giảo hoạt đắc ý.
****
“Anh, hành lý của em bao giờ đưa đến vậy?”. Tô Tiểu Lai vẫy tay về phía Trình Thiếu Phàm đang ngồi trên ghế lái.
Trình Thiếu Phàm quay sang lườm cô, lạnh lùng nói, “Tô Tiểu Lai, đừng được đằng chân lân đằng đầu, ban ngày ở trường học, buổi tối phải về nhà ngay.” Nói xong khởi động xe, nghênh ngang mà đi.
Xách theo hai túi đồ to, Tô Tiểu Lai sững sờ choáng váng đứng hóa đá một chỗ.
Cùng Chuyên Mục:› [Truyện Ngắn] Anh Đã Tìm Được Cách Để Quên Em!
► 2013-04-10 / 11:56:33
› Truyen tinh cam teen | Ánh Sáng Tình Yêu
► 2013-04-08 / 07:30:57
› Tiểu Thuyết: Anh, em sai rồi
► 2013-04-08 / 07:06:04
› Tiểu Thuyết: Anh Có Thích Nước Mỹ Không
► 2013-04-08 / 06:17:08
› [Tiểu Thuyết] 1 Lít Nước Mắt - Nhật Kí Aya Kitou
► 2013-04-08 / 06:16:15
› Truyện Teen FULL | Mặt Nạ Tình Yêu
► 2013-04-07 / 13:21:17
› Truyện Teen: Ngã rẽ cuộc đời tuổi 16
► 2013-04-07 / 13:20:01

Bài viết