anh ấy nhớ lại cũng không sao _ Lam mỉm cười nhẹ , một nụ cười dịu dàng .
- Cậu đã chờ tôi 2 năm sao ??_ hắn quay sang hỏi .
- Con không biết , khi con đi , con bé đã buồn như thế nào đâu _ mẹ hắn vội vàng nói .
- Tôi xin lỗi _ hắn quay sang nói , hắn không biết vì sao mình phải xin lỗi , nhưng hắn nghĩ phải đợi một người , chắc cảm giác ấy rất tệ , nên hắn cảm thấy mình có lỗi vô cùng .
- không sao đâu ạ , chỉ cần được nhìn thấy anh , thì dù có đợi lâu đến mấy em cũng chấp nhận _ Lam khẽ dịu dàng nói , trong mắt Lam nó ánh lên vài tia hy vọng .
Nghe Lam nói , hắn chợt cảm thấy mình có lỗi nhiều hơn , bởi vì trong lòng hắn bây giờ chỉ có nó mà thôi , chợt hắn nghĩ đã đến lúc mình nên nói ra tất cả :
- Mẹ àk !!_hắn quay sang mẹ mình nói .
- Sao vậy con trai ???_ mẹ hắn tròn mắt nhìn hắn .
- Con......con muốn quay về nơi cách đây 2 năm con đã sống .
...
Nó chạy nhanh lắm , vừa chạy nước mắt nó rơi , bà của nó , tình yêu của nó , tất cả trong phúc chốc không một lý do mà tìm cách bỏ rơi nó , liệu nó đã sai gì chứ ???
Nó chạy được một lúc , rồi ngồi xuống lề đường mà khóc nức nở :
Lần đầu tiên mà nó khóc nhiều đến như vậy , khóc đến nổi nước mắt nhòa cả đi , và dường như nó không nhìn thấy bất cứ cái gì phía trước mình nữa rồi . Chợt :
- Cô em , làm gì ở đây khóc một mình thế này , đi chơi với tụi anh không ??_ 2 thằng côn đồ từ đâu đi lại .
Nó nghe tiếng , đứng thẳng dậy , nhìn hai tên đó :
- Các người dẫn tôi đến nơi có ánh sáng chứ ??? Ở đây tối quá , tôi chẳng nhìn thấy gì cả _ nó bần thần nói .
- ...........Àk...ừ cứ đi theo bọn anh _ tụi nó nhìn nhau chẳng hiểu nó nói gì nhưng cũng giả vờ gật đầu .
- Vậy chúng ta đi _ nó nhìn 2 tên đó rồi nói .
Liệu nó có bị làm sao không ?? Còn hắn , khi hắn nói ra , thì chuyện gì sẽ xảy ra ???
Cháp 39 :
- Rin con quay về đó là gì ??_ mẹ hắn đang ăn , bỗng bỏ đũa xuống , nghiêm mặt hỏi .
- Đúng đó anh quay về đó làm gì cơ chứ ???_ Lam cũng quay sang hỏi hắn .
- Con.........con ......có người đang chờ con ở đó _ hắn ngập ngừng một lúc rồi nói toẹt ra .
- Ai ???_ Cả Lam và mẹ hắn cùng đồng thanh hỏi .
- Dạ đó là ...................................._ hắn đang nói thì :
- Chào cả nhà _ một người đàn ông bước vào , với dáng vẻ lịch lảm .
- Baaaaaaaaaaa_ thấy vậy Lam vội chạy nhanh lại , ôm chầm lấy người đàn ông ấy .
- Mời anh vào , ngại quá anh vào đúng giờ này , mà chẳng ra đón tiếp kịp _ mẹ hắn cũng đứng vội dậy nở một nụ cười lịch sự .
- Đây là ................................._ hắn quay sang nhìn người đó , không biết tại sao hắn cảm thấy chẳng thiện cảm tí nào .
- Đây là ba em , có lẽ anh cũng đã quên rồi _ My đưa tay chỉa sang ba của mình nói .
- Cháu đã về rồi sao , trông khác hẳn _ ba Lam vừa nói vừa đi lại chỗ hắn .
- Cháu chào bác _ hắn đứng dậy lễ phép chào .
Cả 4 quay quần bên chiếc bàn :
- Bệnh của chị nhà bên đó sao rồi anh _ mẹ hắn lên tiếng hỏi .
- Cũng đỡ hơn rồi , nhưng cứ ho mãi thôi _ ba Lam chậc lưỡi nói .
- Vậy phải tìm cách chứ để như vậy là khong ổn rồi đấy ạ _ mẹ hắn cuối đầu xuống nói .
- Ừ tôi cũng nghĩ vậy . Àk mà cháu có khỏe không ???Không tiện gì thì cứ bảo bác_ ba Lam quay sang đưa tay lên vai hắn hỏi .
- Dạ khỏe bác ạ _ hắn khẽ nhẹ nhàng nói .
- Ừ , đúng là tôi lẫm cẫm rồi , tôi hiệu trưỡng cái trường của nó học ở dưới , thế mà tôi lại đi tìm ở đâu xa _ ba Lam khẽ bật cười nói .
- Vâng , chắc chúng ta đều đã lẩm cẩm hết rồi _ mẹ hắn khẽ mỉm cười nhẹ .
- Tôi sang đây , để nói với chị , chuyện hôn ước của tụi nhỏ , cũng đã đến lúc rồi chị nhỉ ????????_ba Lam từ tốn nói .
- Vâng _ mẹ hắn khẽ gật đầu .
- Hôn ước cơ ạ ???_ hắn tròn xoe mắt nhìn mẹ mình .
- Ừ là hôn ước củ

Bài viết
Cùng Chuyên Mục: