rả tiền gì hết." Mẹ nói.
Mình sẽ thành con sâu khoét mỏ và gây phiền toái đến thế nào nữa đây, con xin lỗi mẹ nhiều lắm.
4 – NGÀY 13 TỒI TỆ
Mình ra khỏi cổng chính của trường rồi bước lên xe buýt đậu ngay đó. Đến nhà ga Asahibashi, mình xuống xe đổi tuyến, từ đây phải băng qua lối đi dành cho người đi bộ, đi them một đoạn nữa mới tới trạm xe buýt. Đèn giao thông chuyển sang màu xanh. Mưa phùn bắt đầu rơi. Có một em trai còn học tiểu học cho mình dùng chung ô, mình luống ca luống cuống vì muốn theo kịp tốc độ của em ấy. Bỗng thình lình, mình ngã chúi đầu về phía trước.
Máu không ngừng chảy ra từ miệng mình, nhuộm đỏ cả mặt đường nhựa ướt nước mưa. Máu chảy nhiền đến mức, mình đã sợ rằng nếu cứ thế này thì chết là cái chắc rồi, mình bật khóc nức nở ngay dưới trời mưa.
Một bác gái ở tiệm bánh góc đường vội chạy đến và đỡ mình dậy. Bác ấy dẫn mình vào trong tiệm, rồi lấy khăn lau vết thương cho mình. Bác ấy còn lấy xe ô tô chở mình đến bệnh viện ngoại khoa gần đó. Thấy thẻ học sinh của mình, bác ấy bèn gọi điện đến trường thông báo, thầy giáo đang trực ở trường đến ngay bệnh viện. Sau khi xử lý xong vết thương, thầy chở mình về tận nhà. Bác gái ở tiệm bánh, cả thầy giáo nữa, cháu biết ơn mọi người rất nhiều.
Môi mình sưng vù, răng cửa bị gẫy mất ba cái. Mình lấy cái khăn tay chặm vết thương, nó vẫn còn chảy máu. Dù gì mình cũng là con gái, bị gãy mất mấy cái răng cửa thế này, nhìn mới xấu xí làm sao.
Căn bệnh này còn khủng khiếp hơn cả bệnh ung thư!
Nó đã hủy hoại dung nhan trẻ trung của mình!
Nếu không mắc phải căn bệnh quái ác này, không chừng mình đã có người yêu, có thể dựa vào vai người đó, mình ước ao biết chừng nào. Mình không thể chịu đựng them được nữa!
Nhân vật Kaoru No Kimi (tác phẩm Gửi tới anh trai (1)… của Ikeda Riyoko) trước khi rời bỏ người yêu đã nói: “Là vì em yêu anh nên mới chia tay.” Nhưng mình thì sao, chẳng lẽ mình còn không được hưởng cái tự do yêu và được yêu ư?
Trong giấc mơ, mình được thoải mái dạo chơi, được chạy, được tự do vận động… nhưng trong hiện thực, tất cả với mình đều không thể.
Khi đọc đến cảnh Nakado (2) cất bước chạy, mình ước ao cũng được như thế. Có phải mình thảm hại lắm không?
Mình nằm ngủ cả ngày trời, cứ nghĩ đi nghĩ lại về chuyện bị ngã lần trước. Bạn K gọi điện tới hỏi thăm. “Bạn ổn chứ?” Mình thấy ấm áp quá. Có lẽ mình sẽ phải nghỉ học một thời gian.
7h30 sáng, mình thức dậy. Hôm nay em Ako phải đi Nagoya. Trông nó dễ thương quá, thành thử mình lại thấy ghen tị.
Thức dậy sớm thế này quả là rất có lợi. Mình được ăn cái bánh kem duy nhất. Miệng mình ngậm đầy kem tươi, ngon ơi là ngon. Vì răng cửa bị gãy nên mình ăn hơi khó. Mình cứ phải mím chặt môi để bánh kem không bị rơi ra ngoài.
Ngày mai mình phải đến gặp nha sĩ. Mình muốn mau mau trở lại như Aya của ngày trước. Cái gương vốn đặt trên bàn đã bị mình tống khứ đi rồi.
Mẹ con mình cùng ngồi xem cuốn sách dạy đan. Trong đó có hình cái váy len trắng rất dễ thương mà hỏi nhỏ mẹ đan cho mình.
“Mẹ ơi, lúc trước mẹ đan váy cho con theo mẫu trong sách này phải không?”
“Ừ, đúng rồi, con đã mặc nó vào ngày tế, còn thắt nơ làm điệu và đứng trước cổng nhà chụp ảnh nữa”
Nếu khỏe mạnh, hẳn là mình sẽ đáp: “À, cái hồi đó…” Nhưng vì tình trạng hiện giờ như thế này, càng nhắc lại càng buồn mà thôi, thế nên hai mẹ con không nói gì nữa.
5 – TƯƠNG LAI
Mình cùng bàn luận với mẹ về chuyện tương lai.
Mẹ nói:
“Aya của mẹ khác với những người bị tật bẩm sinh về mắt hay cơ thể, những gì con có thể làm được trước đây sẽ khô


Bài viết
Cùng Chuyên Mục: